Chương 26

801 từ

“Cậu trả lời sao?”

“Mình bảo cậu đang sống rất tốt, không cần anh ta phải bận tâm.” Tô Niệm khựng lại một chút. “Nhưng biểu cảm của anh ta rất lạ, không giống như đến để dò la tin tức, mà giống như… thực sự đang lo lắng cho cậu.”

“Thẩm Chỉ Nhu có biết không?”

“Chắc là không biết, anh ta đi một mình.”

Tôi quay mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Mặc kệ anh ta.”

“Nhược Vãn, cậu thật sự không còn bận tâm đến anh ta chút nào nữa sao?”

Tôi không trả lời.

Xe dừng lại trước đèn đỏ.

Người đi bộ lướt qua vội vã ngoài cửa sổ, không ai để ý đến hai người trong xe.

“Tô Niệm, giúp mình điều tra thêm một chuyện nữa.”

“Chuyện gì?”

“Bệnh của Thẩm Chỉ Nhu. Bệnh án của cô ta, hồ sơ điều trị của cô ta, từ lúc bắt đầu đến bây giờ tất cả mọi hồ sơ y tế.”

“Cậu nghi ngờ bệnh của cô ta có vấn đề?”

“Lục Cảnh Thâm cưới mình là vì máu của mình có thể cứu cô ta. Nhưng năm năm rồi, rút bao nhiêu lần máu, hiến bao nhiêu lần tủy, làm bao nhiêu lần xét nghiệm độ tương thích, bệnh của cô ta sao vẫn mãi không khỏi?”

Tô Niệm im lặng vài giây.

“Ý cậu là cô ta có thể đang giả bệnh?”

“Không chắc chắn. Nhưng mình cần phải xác nhận.”

Chuỗi cung ứng của Phương Trạch Viễn được kết nối rất nhanh.

Trong vòng một tuần, thương hiệu mới của tôi đã hoàn thành xong đợt sản phẩm mẫu đầu tiên.

Đội ngũ làm việc với hiệu suất rất cao, những người mà Bùi Nghiên Châu sắp xếp đều là những chuyên gia lão làng trong ngành.

Thương hiệu của tôi tên là “Nhược Thư”.

Nhược là trong tên tôi, Thư là trong tên mẹ tôi.

Sản phẩm chưa chính thức tung ra thị trường, tin tức đã được lan truyền trước.

Tài khoản mạng xã hội do Tô Niệm phụ trách điều hành đã đăng tải một đoạn video dùng thử, lượt xem vượt mốc hai triệu chỉ trong ba ngày.

Không phải vì sản phẩm tốt đến mức nào.

Mà là vì tất cả mọi người đều muốn xem “Thẩm Nhược Vãn rốt cuộc đang làm cái gì”.

Tất nhiên, phía Thẩm Chỉ Nhu cũng không nhàn rỗi.

Dù đã xóa tài khoản cá nhân, nhưng cô ta vẫn thông qua kênh chính thức của Tập đoàn Thẩm thị để phát đi một thông báo.

“Tập đoàn Thẩm thị sẽ tổ chức Lễ kỷ niệm 15 năm thành lập vào tháng sau, đồng thời sẽ ra mắt dòng sản phẩm chăm sóc da cao cấp hoàn toàn mới, do người thừa kế Thẩm Chỉ Nhu đích thân dẫn dắt.”

Thời gian tình cờ lại trùng khớp với thời điểm thương hiệu của tôi ra mắt.

Khi Tô Niệm đọc được tin này, cô ấy tức giận đến đập bàn.

“Cô ta cố ý đấy. Cô ta muốn dùng quy mô của Thẩm thị để đè bẹp cậu.”

“Cứ để cô ta đè.”

“Thương hiệu của cậu mới bắt đầu khởi bước, Thẩm thị đã kinh doanh mười lăm năm rồi, từ kênh phân phối, nguồn vốn cho đến độ nhận diện thương hiệu đều đè bẹp cậu toàn diện. Đánh trực diện cậu hoàn toàn không phải là đối thủ của họ.”

“Ai nói mình sẽ đánh trực diện?”

Tô Niệm nhìn tôi.

Tôi lấy điện thoại ra, bấm gọi cho luật sư Hạ.

“Luật sư Hạ, mười lăm phần trăm cổ phần Thẩm thị đứng tên mẹ tôi, hiện tại tiến độ vụ kiện đã đến đâu rồi?”

“Thẩm tiểu thư, vụ kiện xác nhận quyền sở hữu cổ phần đã được thụ lý. Phía đối phương đang cố tình trì hoãn, nhưng chuỗi chứng cứ rất hoàn chỉnh, tỷ lệ thắng kiện là rất lớn.”

“Bao lâu sẽ có kết quả?”

“Dự kiến khoảng một tháng.”

“Quá chậm.”

“Nếu cô muốn, có thể trực tiếp đưa ra thỏa thuận ban đầu và giấy chứng nhận quyền thừa kế tại đại hội cổ đông của Thẩm thị, yêu cầu tạm thời đóng băng việc thay đổi cổ phần.”

“Đại hội cổ đông của Thẩm thị bao giờ tổ chức?”

“Theo thông lệ, đại hội cổ đông thường niên sẽ được tổ chức trước ngày kỷ niệm 15 năm một ngày.”

Tôi cúp máy.

“Tô Niệm, mua giúp mình một bộ âu phục.”

“Cậu định đến dự đại hội cổ đông của Thẩm thị à?”

“Thẩm Chỉ Nhu muốn nở mày nở mặt trong lễ kỷ niệm, vậy thì mình sẽ khiến cô ta phải bẽ mặt ngay trước ngày lễ.”

0%