“Triệu Dương mỗi tháng lương sáu ngàn rưỡi, đưa mẹ anh ta ba ngàn, cho con của chị anh ta một ngàn. Phần còn lại là để cô cùng anh ta sống qua ngày.”
“Mẹ anh ta sẽ bắt cô phải thêm tên bà ta vào sổ đỏ nhà cô, nếu cô có.”
“Chị anh ta sẽ tìm cô mượn tiền. Mượn xong không trả.”
“Nếu cô chấp nhận được hết, thì cô cừ hơn tôi.”
Nụ cười trên mặt Hà Tiểu Mẫn cứng đờ.
Sắc mặt Triệu Dương trở nên cực kỳ khó coi.
“Tô Vãn! Em rắp tâm bôi nhọ…”
“Rắp tâm bôi nhọ?” Tôi nhìn anh ta. “Anh dẫn bạn gái mới đến dưới nhà tôi với mục đích gì? Khẳng định chủ quyền? Hay là muốn làm tôi ghen?”
“Tôi đã kết hôn rồi, Triệu Dương. Tôi thậm chí còn chẳng có hứng thú ghen tuông với anh.”
Tôi xách túi rác đi về phía thùng rác.
Vứt vào.
Lúc quay đầu lại, Hà Tiểu Mẫn đang níu tay Triệu Dương thì thầm điều gì đó.
Vẻ mặt Triệu Dương rất tệ.
Anh ta nhìn tôi lần cuối.
“Tô Vãn, em cứ chờ đấy.”
Nói xong, anh ta kéo Hà Tiểu Mẫn đi mất.
Buổi tối, tôi kể chuyện này cho Cố Thần nghe.
Cố Thần không bình luận lấy nửa câu.
Chỉ hỏi một câu: “Cô gái kia bao nhiêu tuổi?”
“Trông tầm đôi mươi.”
“Triệu Dương lớn hơn cô ta năm sáu tuổi. Điều kiện không bằng em. Dựa vào đâu mà anh ta tìm bạn gái mới nhanh thế?”
“Ý anh là sao?”
“Cô Hà Tiểu Mẫn này, tám chín phần mười là do mẹ Triệu Dương tìm đến.”
Tôi ngẫm nghĩ một chút.
“Cũng có thể.”
“Tô Vãn.”
“Ừm.”
“Triệu Dương dẫn cô ta đến trước mặt em, không phải để chọc tức em đâu.”
“Là để thăm dò em đấy.”
“Thăm dò em chuyện gì?”
“Thăm dò xem em có hối hận hay không.”
“Không hối hận.”
“Anh biết.” Cố Thần nói. “Nhưng cậu ta không tin.”
Sự xuất hiện của Hà Tiểu Mẫn không làm Triệu Dương chịu ngồi yên. Trái lại, còn sinh ra lắm rắc rối mới.
Khoảng bốn ngày sau, Phương Lôi gửi một bức ảnh chụp màn hình vào nhóm làm việc cho tôi.
Là bài viết trên một diễn đàn đời sống ở địa phương.
Người đăng bài dùng tài khoản mới toanh, ảnh đại diện là hình phong cảnh, nội dung viết:
“Tôi là bạn gái mới của anh Triệu. Gần đây mới biết bạn gái cũ của anh ấy vừa chia tay đã đi đăng ký kết hôn với người đàn ông khác ngay trong ngày. Quá đáng hơn nữa là nhà cô bạn gái cũ kia hóa ra lại mở công ty. Nghĩa là cô ta vừa qua lại với anh bạn trai nghèo vừa giấu giếm gia cảnh, chơi đùa chán chê rồi mới đổi người. Loại người này mà vẫn làm trong bệnh viện, để cô ta tiêm thuốc cho bệnh nhân tôi cũng chẳng dám yên tâm.”
Tin nhắn của Phương Lôi chỉ có đúng hai chữ: “Lại nữa.”
Tôi nhấp vào đọc bình luận.
Độ nóng kém xa so với bài viết của Triệu Mẫn. Trong phần bình luận cũng có người nói “không có bằng chứng đừng có mà dắt mũi dư luận”.
Nhưng vẫn có không ít kẻ hùa theo chửi rủa.
“Tô Vãn, lần này cậu định tính sao?” Phương Lôi hỏi.
“Đợi.”
“Đợi gì?”
“Đợi cô ta tự để lộ sơ hở.”
Ba ngày sau.
Hà Tiểu Mẫn ở trong phần bình luận của bài viết đó cãi nhau với một cư dân mạng lên tiếng chất vấn cô ta.
Cư dân mạng hỏi: “Cô có bằng chứng gì chứng minh cô ta giấu giếm gia cảnh?”
Hà Tiểu Mẫn đáp trả: “Căn nhà ở phía đông thành phố của cô ta, tiền trả trước hết sáu mươi vạn. Lương cô ta mỗi tháng bảy ngàn, anh nói xem tiền đó ở đâu ra?”
Trả trước sáu mươi vạn.
Lương tháng bảy ngàn.
Độ chính xác của hai con số này, không giống như một cô “bạn gái mới” chỉ tiện tai nghe Triệu Dương kể.
Mà giống như mẹ Triệu Dương đã săm soi sổ sách của tôi từ lâu lắm rồi.
Tôi chụp lại bình luận này, rồi đặt cạnh bài viết của Triệu Mẫn trước đó (tuy đã bị xóa nhưng tôi vẫn còn lưu ảnh chụp) và bài viết hiện tại.
Sắp xếp dòng thời gian như sau:
Lần 1: Triệu Mẫn đăng bài, mô tả quá trình chia tay một chiều, bị video camera tung ra bóc mẽ, phải xóa bài.
Lần 2: Hà Tiểu Mẫn đăng bài, lôi thêm góc nhìn mới (giấu giếm gia cảnh), nguồn thông tin trùng khớp cao độ với nhà họ Triệu.