Bởi vì bản thân mẹ Triệu Dương cũng đang gặp rắc rối.
Sau khi đoạn video giám sát bị phát tán trên mạng, hình tượng của bà ta trong khu chung cư sụp đổ hoàn toàn.
Trước đây bà ta luôn đóng vai “Người mẹ tần tảo một tay nuôi nấng hai đứa con” trước mặt hàng xóm láng giềng.
Bây giờ thứ mà hàng xóm nhìn thấy là cảnh tượng: bà ta lao vào sảnh Cục dân chính, chỉ thẳng vào mặt cô con dâu tương lai mà chửi rủa “con y tá quèn”, “không biết xấu hổ”.
Có bà chị sống đối diện lúc đi chợ buông một câu với người khác: “Bà già họ Triệu đó, trước kia tôi còn thấy tội nghiệp bả. Bây giờ mới thấy bả ăn hiếp con gái nhà người ta thì to mồm gớm.”
Câu nói này đến tai mẹ Triệu Dương.
Bà ta tức điên mất ba ngày.
Nhưng tức xong lại không biết xả vào đâu.
Bởi vì lần này không phải người ta bịa chuyện, mà là chính bà ta làm.
Mẹ Triệu Dương không ra khỏi cửa nữa.
Bà ta nhốt mình trong căn nhà tái định cư 60 mét vuông, rèm cửa kéo kín bưng.
Lúc Triệu Dương về thăm, bà ta ngồi trên sofa chửi đổng: “Đều tại mày! Ngày đó mày mà nói chuyện đàng hoàng với con Tô Vãn, thì đâu đến nỗi? Bây giờ để ầm ĩ đến nước này!”
Triệu Dương đứng giữa phòng khách, không nói một lời.
Triệu Mẫn thì ru rú trong phòng ngủ lướt điện thoại tìm việc, nghe bên ngoài ồn ào lại đóng sầm cửa lại.
Bố Triệu Dương ra ngoài ban công hút thuốc.
Một nhà bốn người, mỗi người một góc, chẳng ai nói chuyện với ai.
Khung cảnh này là do một người hàng xóm của Triệu Dương kể lại cho bạn của Phương Lôi nghe.
Nguyên văn là: “Cái nhà họ Triệu bây giờ lạnh như hầm đá.”
Nhưng mẹ Triệu Dương không phải là người dễ dàng cam chịu.
Ba ngày sau, bà ta lại làm thêm một việc.
Bà ta gọi điện cho mẹ tôi.
“Bà thông gia, tôi muốn gặp bà một lát.”
Mẹ tôi đáp: “Tôi không phải thông gia của bà.”
Mẹ Triệu Dương khựng lại một nhịp.
“Vậy… Mẹ của Tô Vãn. Tôi muốn gặp mặt nói chuyện.”
“Nói chuyện gì?”
“Dứt điểm chuyện này.”
Mẹ tôi đồng ý.
Địa điểm ngay tại vườn hoa nhỏ dưới lầu nhà tôi. Chính là cái kiểu có hai băng ghế đá và một bàn đá.
Lúc mẹ tôi xuống, mẹ Triệu Dương đã ngồi đó rồi.
Không trang điểm, không làm tóc xoăn, khoác một chiếc áo khoác cũ kỹ. Trông khí thế khác hẳn lần ở Cục dân chính.
“Mẹ của Tô Vãn.” Mẹ Triệu Dương lên tiếng.
“Ừm.”
“Tôi muốn nói ba chuyện.”
Hai tay bà ta đặt trên đầu gối, siết chặt lấy nhau.
“Chuyện thứ nhất. Ngày hôm đó ở Cục dân chính tôi không nên đến. Cũng không nên nói những lời đó. Tôi xin lỗi.”
“Chuyện thứ hai. Vụ Triệu Mẫn đăng bài lên mạng, là do tôi xúi giục. Bài viết của Hà Tiểu Mẫn sau đó cũng là chủ ý của tôi. Tôi xin lỗi.”
“Chuyện thứ ba. Vụ tiền sửa nhà đến đây là kết thúc. Sáu ngàn tệ chúng tôi đã nhận, sau này sẽ không bao giờ nhắc lại nữa.”
Nói xong bà ta nhìn mẹ tôi.
Mẹ tôi không nhúc nhích.
“Nói xong rồi?”
“Nói xong rồi.”
“Vậy tôi cũng nói ba chuyện.”
Giọng mẹ tôi đều đều, không cao không thấp.
“Chuyện thứ nhất. Lời xin lỗi của bà tôi nhận. Nhưng những gì bà đã làm, trên mạng ai cũng biết. Danh tiếng trong khu chung cư của bà bị hủy hoại, không phải lỗi của tôi.”
“Chuyện thứ hai. Con gái bà là Triệu Mẫn mất việc, không liên quan gì đến chúng tôi. Nó dùng tài khoản công ty chuyển tiền vào túi riêng, là do nó tự làm. Kiểm toán phát hiện ra cũng là chuyện của công ty nó.”
“Chuyện thứ ba. Tôi và bà không có thù oán gì. Nhưng sau này bà đừng làm phiền con gái tôi nữa. Con trai bà cũng vậy. WeChat đã chặn thì đừng đổi số khác mà gọi. Bài viết bị xóa rồi thì đừng lập nick clone đăng lại. Hẹn người ra hù dọa lại càng không nên.”
Môi mẹ Triệu Dương mấp máy.
“Nếu sau này nhà họ Triệu còn đến kiếm chuyện với Tô Vãn…”
Mẹ tôi dừng lại một nhịp.
“Thì bà tự lượng sức mà liệu đi.”
Mẹ Triệu Dương ngồi lại một hồi lâu.
Rồi đứng lên.