“Hôm nay anh bảo không đăng ký nữa, cũng là nói lẫy?”
Miệng Triệu Dương há ra rồi lại khép lại.
“Anh… anh chỉ là muốn em nhìn nhận nghiêm túc chuyện này thôi.”
“Anh cũng nên nhìn nhận nghiêm túc cảm nhận của em một chút.”
“Thôi bỏ đi.”
Tôi rút điện thoại ra.
Triệu Dương bắt đầu căng thẳng.
“Em làm gì?”
“Gọi điện thoại.”
Tôi mở danh bạ. Lướt đến vần “C”.
Dừng lại ở một cái tên.
Cố Thần.
Trưởng nhóm dự án của phòng ban bên cạnh công ty, lớn hơn tôi một tuổi. Từng theo đuổi tôi, bị tôi từ chối. Anh ấy nói “Anh đợi em”, tôi bảo “Không cần đợi đâu”.
Chuyện của tám tháng trước.
Sau này anh ấy chuyển vị trí, số lần gặp nhau ít đi. Thỉnh thoảng chạm mặt trong thang máy, anh ấy gật đầu chào tôi một cái, rồi dõi mắt nhìn tôi đi đến ngã rẽ hành lang mới quay người vào văn phòng.
Ba tháng trước trong tiệc tất niên của công ty, anh ấy đỡ rượu cho tôi ba ly. Trên đường đưa tôi về nhà, anh ấy đứng dưới lầu một lúc, nói một câu: “Tô Vãn, em sống tốt không?”
Tôi không trả lời.
Anh ấy cũng không gặng hỏi.
Triệu Dương thấy tôi đang lướt danh bạ, bước lên một bước.
“Em định gọi cho ai?”
Tôi không đoái hoài gì đến anh ta.
Bấm gọi.
Tiếng tút vang lên hai lần.
Bắt máy rồi.
“A lô?” Giọng Cố Thần mang theo chút bất ngờ.
“Cố Thần.”
“Tô Vãn? Có chuyện gì vậy?”
“Bây giờ anh rảnh không?”
“Có việc gì cứ nói thẳng.”
Tôi nhìn Triệu Dương.
Sắc mặt Triệu Dương thay đổi. Anh ta dường như đoán ra được điều gì.
“Tô Vãn! Em làm cái gì thế!” Anh ta vươn tay định giật điện thoại.
Tôi nghiêng người tránh đi.
“Cố Thần.” Tôi nói vào điện thoại.
“Anh có đồng ý đăng ký kết hôn với em không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Triệu Dương chết trân tại chỗ.
Miệng Triệu Mẫn cũng không khép lại được.
“Cục dân chính.” Tôi nói. “Em đang ở đây, ngay bây giờ.”
“Hai mươi phút. Có đến hay không tùy anh.”
Đầu dây bên kia im lặng khoảng bốn năm giây.
Rồi giọng của Cố Thần truyền đến.
Rất vững vàng. Không có sự kinh ngạc, không có sự do dự.
“Gửi địa chỉ cho anh.”
Tiếng tút cất lên, anh ấy cúp máy.
Tôi bỏ điện thoại xuống. Màn hình tối đen.
Triệu Dương vẫn chưa cử động.
Triệu Mẫn là người phản ứng lại trước.
“Tô Vãn, cô điên rồi!” Giọng chị ta ré lên. “Cô dám hẹn người đàn ông khác đến đăng ký kết hôn ngay trước mặt bạn trai cô sao?”
“Chị Triệu.” Tôi ngắt lời chị ta. “Trước khi chửi người, hãy làm rõ một việc.”
“Năm phút trước, Triệu Dương đã nói với tôi rằng, đến đây là chấm dứt.”
Tôi nhìn sang Triệu Dương.
“Đúng chứ? Nguyên văn lời anh nói. Không đồng ý thì đến đây là chấm dứt.”
Miệng Triệu Dương há hốc.
“Anh… anh lúc đó…”
“Là nói lẫy?”
Anh ta ngậm miệng lại.
Mặt Triệu Mẫn tái xanh.
“Tô Vãn, cô cứ đợi đấy. Cô rời khỏi Triệu Dương, cô chẳng là cái thá gì cả.”
“Vậy thì tôi chẳng là cái thá gì cả vậy.”
Tôi kéo khóa túi hồ sơ, liếc nhìn chiếc khăn quàng đỏ bên trong.
Mẹ mua. Mới tinh.
Tôi kéo khóa lại.
Sau đó quay người đi, không thèm nhìn họ nữa.
Ánh mặt trời chiếu thẳng vào mặt tôi.
Nóng, nhưng không khó chịu.
Tôi đứng trên bậc thềm đợi Cố Thần.
Triệu Dương đứng cách đó ba mét không nhúc nhích. Triệu Mẫn đang nói nhỏ gì đó với anh ta, anh ta không ngừng lắc đầu.
Điện thoại của tôi lại reo.
Là mẹ tôi.
“Vãn Vãn.”
“Mẹ.”
“Vừa nãy Tiểu Triệu gọi điện đến, bảo con đang làm mình làm mẩy. Tình hình thế nào rồi?”
“Không phải làm mình làm mẩy đâu mẹ.”
Tôi dùng những lời ngắn gọn nhất để kể lại câu chuyện.
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu.
“Cái cậu… người mà con đang đợi đó, có đáng tin không?”
“Đáng tin ạ.”
“Con suy nghĩ kỹ chưa?”
“Con nghĩ kỹ rồi.”
“Tô Vãn.” Giọng mẹ tôi trầm xuống. “Trước khi mất bà ngoại đã dặn mẹ điều gì, con còn nhớ chứ?”
Tôi sững người.
“Con nhớ.”
“Bà ngoại dặn, con gái nhà họ Tô, lấy chồng có thể lấy người nghèo, nhưng tuyệt đối không được lấy kẻ không có lương tâm.”
“Đúng.” Trong giọng nói của mẹ tôi mang theo một sự cứng rắn hiếm thấy.