Chương 2

809 từ

Hắn thấy ta xuất hiện, bất đắc dĩ hướng về phía ta:

“Gâu gâu gâu!”

Ta vui vẻ lao tới, thân mật ôm lấy hắn rồi nói:

“Trương Tam, ta nhớ chàng quá.”

Sau khi chúng ta qua lại, đã hẹn trước với nhau.

Trương Tam gặp ta thì sủa ba tiếng, ta liền biết đó là hắn.

Khi ấy hắn bất đắc dĩ nói:

“Vì sao nhất định phải là tiếng chó sủa?”

Ta xấu hổ nói:

“Người bình thường sẽ không đột nhiên sủa với ta. Như vậy ta sẽ không sợ có người giả mạo, cũng không sợ nhận nhầm người.”

Ban đầu Trương Tam còn không chịu đồng ý.

Nhưng ta do dự một chút rồi nói:

“Không đồng ý cũng không sao. Nếu ta nhận nhầm người, ôm hôn sờ mó người khác, chàng đừng tức giận là được.”

Trương Tam gõ nhẹ lên đầu ta một cái, chỉ đành đồng ý.

Trên bàn đá bày thức ăn nóng hổi.

Thịt kho tàu, đậu phụ bát trân, rau cải xào thanh đạm, còn có canh cá diếc nấu đậu phụ.

Tất cả đều là món ta thích ăn.

Ta thấy Trương Tam vẫn mặc bộ y phục cũ rách kia, trong lòng càng chua xót.

Haiz, hắn đã nghèo đến thế rồi.

Vậy mà còn chuẩn bị cho ta một bữa thịnh soạn như vậy.

Ngự thiện phòng là nơi nuốt bạc như nước.

Ngày thường ta muốn ăn một món thịt thôi cũng phải bỏ ra rất nhiều tiền.

Trương Tam mua nhiều như thế, e rằng bổng lộc tháng này đều tiêu hết rồi.

Ta quyết định, ăn xong bữa này rồi sẽ chia tay hắn.

Trương Tam dùng khăn ướt lau tay cho ta, rồi đưa đũa cho ta.

Hắn nhìn ta thật kỹ, cau mày nói:

“Phu quân của nàng lại không cho nàng ăn cơm à? Sao gầy đi nhiều thế?”

Cũng không phải là không có cơm ăn.

Chỉ là chẳng biết vì sao, có lúc toàn thân ta không còn chút sức lực nào.

Nằm trên giường lười không muốn động.

Muốn đi ăn một miếng cơm, nhưng vừa đưa vào miệng đã muốn nôn, cho nên mới gầy đi.

Những chuyện này, ta không muốn nói với Trương Tam, đành bịa chuyện lừa hắn.

Ta buồn bã nói:

“Hắn có nhiều thiếp thất như vậy, làm sao lo được cho ta chứ.”

Nói ra thì, ta và Trương Tam cũng là nhờ cơm mà kết duyên.

Một năm trước, ta ủ rũ đi ra khỏi Ngự thiện phòng.

Vì trong túi không có bạc, ta chỉ có thể thỉnh thoảng chạy tới ngửi mùi thức ăn.

Trương Tam vừa hay đi trước ta.

Trong hộp thức ăn của hắn có đậu phụ bát trân, thơm đến mức khiến ta mê mẩn.

Đến khi hắn rút đao kề lên cổ ta.

Ta mới nhận ra mình đã đi theo hắn một quãng rất xa.

Ta “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt hắn.

Trương Tam cau mày nói:

“Đứng dậy, ta không giết ngươi.”

Ta ngẩng đầu khóc:

“Đại ca! Cầu xin huynh, bố thí cho ta một miếng cơm đi, ta nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp huynh.”

Trương Tam dường như cực kỳ cạn lời, không ngờ ta không cầu xin tha mạng, mà lại cầu xin thức ăn.

Hắn đưa hộp thức ăn cho ta.

Cũng không biết có phải trời cao thương xót hay không.

Sau đó, cứ ba ngày ta lại đến Ngự thiện phòng ngửi mùi thức ăn.

Mỗi lần đều đi theo một thị vệ mang hộp thức ăn.

Mà mỗi lần ta đều quỳ xuống đất xin cơm.

Mãi đến lần thứ hai mươi lăm, khi ta vừa định quỳ xuống.

Đối phương như đã đoán trước, nhấc chân móc vào đầu gối ta.

Hắn cáu kỉnh nói:

“Ăn của ta hai mươi lăm bữa cơm rồi, nàng vẫn không nhớ mặt ta à?”

“Lần đầu nói muốn làm trâu làm ngựa cho ta.”

“Lần thứ hai nói muốn giặt áo nấu cơm cho ta.”

“Lần thứ ba lại nói muốn nhận ta làm cha.”

“Lần này hay rồi, trực tiếp nói muốn lấy thân báo đáp.”

Ta bưng bát, ngơ ngác hỏi:

“À, vậy sao hai mươi bốn lần trước chàng không nói?”

Trương Tam càng cáu hơn, cười lạnh:

“Sợ lần thứ hai mươi lăm nàng nhận nhầm người, rồi đi lấy thân báo đáp kẻ khác.”

Đến nước này, ta còn gì không hiểu nữa. Rõ ràng Trương Tam đã để ý ta rồi!

Nhớ lại chuyện cũ, ta không khỏi thổn thức.

Ta xoa cái bụng căng tròn.

Trương Tam lại rót cho ta một chén nước mật để giải khát.

Hắn giơ tay, dùng ngón cái lau lên môi ta, lực hơi mạnh.

0%