Lý Tứ mặt không cảm xúc, cười khẩy hai tiếng.
Từ đó về sau, hai chúng ta bắt đầu qua lại mập mờ.
Suốt cả mùa đông, ta đều có y phục ấm áp để mặc.
Đến mùa xuân, ta lại có váy đẹp.
Bốn mùa trong năm, đều sống rất vui vẻ.
Nghĩ đến sau này lại phải thắt lưng buộc bụng sống qua ngày.
Ta liền ỉu xìu.
Trở về tẩm điện hẻo lánh trong Đông cung.
Ta nằm trên giường, uể oải không còn sức lực.
Lục Tụ lo lắng hỏi:
“Mấy ngày nay ngươi sao thế?”
Ta lắc đầu, không muốn nói.
Thanh La nằm bò bên giường ta, nhét cho ta một miếng điểm tâm, hả hê nói:
“Chắc chắn là tình cảm với thị vệ xảy ra vấn đề rồi.”
Ta có người bên ngoài, các nàng đều biết.
Một năm qua, cũng toàn nhờ các nàng giúp ta che giấu.
Lục Tụ phe phẩy quạt, cảm thán:
“Vào hè rồi, lòng người cũng nóng nảy. Ngay cả Thái tử cũng ân uy khó lường. Đêm qua ta đi gảy đàn cho ngài, thấy ngài ngồi xổm dưới đất vò áo nữ nhân.”
Thanh La thần thần bí bí nói:
“Còn phải nói sao. Mỗi khi đổi mùa, Thái tử đều cẩn thận chuẩn bị y phục nữ tử. Nhưng ta chưa từng thấy ngài ban cho mỹ nhân nào. Theo ta thấy, chắc chắn là lúc đêm khuya vắng người, ngài tự mặc rồi tự ngắm.”
Câu này thú vị quá.
Ta thật sự không nhịn được bật cười.
Lục Tụ và Thanh La thấy ta cười, cũng đều thở phào nhẹ nhõm.
Hai nàng hợp sức kéo ta dậy.
Lục Tụ dỗ ta:
“Được rồi được rồi, đừng buồn nữa. Nam nhân nào tốt bằng chúng ta chứ? Hôm nay chúng ta vừa nhận nguyệt ngân, đến Ngự thiện phòng gọi mấy món ăn, ta gảy đàn cho ngươi, Thanh La múa cho ngươi xem, được không?”
Ta nghĩ một chút, không khỏi vui vẻ nói:
“Vậy chẳng phải ta chẳng khác gì Thái tử sao?”
Nghĩ như vậy, ngày mai phải đoạn tuyệt với Vương Ngũ, hình như cũng không còn buồn đến thế nữa.
Hôm sau ta ngủ đến tận khi mặt trời lên cao ba sào, rồi mới đi đến tiểu hoa viên.
Ta vốn tưởng lần này cũng sẽ rất thuận lợi.
Vương Ngũ đối ám hiệu với ta.
Hắn cầm một nhánh cỏ đuôi chó, chọc ta chơi:
“Be be be.”
Ta vui đến không chịu được, suýt nữa quên mất mục đích của mình.
Vương Ngũ véo mũi ta, thở dài:
“Gặp nàng một lần đúng là khó thật.”
Haiz, ta nghĩ dù sao cũng phải đoạn tuyệt, không cần hàn huyên nữa, chỉ thêm đau lòng.
Thế là ta nói thẳng ý định của mình.
Kết quả Vương Ngũ lại không đồng ý.
Ta sửng sốt cực kỳ.
Vương Ngũ cười lạnh:
“Sao thế, ta không đồng ý đoạn tuyệt với nàng, nàng liền không còn gì để nói à?”
Đúng vậy!
Hai người trước đều đoạn tuyệt rất thuận lợi, sao đến hắn lại không được?
Ta không nhịn được nói:
“Trong ba nam nhân, chỉ có chàng là phiền phức nhất!”
Ta vốn tưởng Vương Ngũ nghe thấy ta còn có hai nam nhân khác, dưới cơn thẹn quá hóa giận chắc chắn sẽ đoạn tuyệt với ta.
Ai ngờ hắn lại chẳng hề tức giận chút nào.
Ta không khỏi nhớ đến câu chuyện Thanh La từng kể cho ta nghe.
Nghe nói có một loại nam nhân biến thái, lấy việc đội nón xanh làm vinh.
Thê tử càng có nhiều tình lang, hắn càng hưng phấn.
Ta nhìn đỉnh đầu Vương Ngũ, bắt đầu nghĩ lung tung.
Vương Ngũ dùng hai tay bóp lấy má ta, sa sầm mặt nói:
“Dừng! Đừng dùng cái đầu xinh đẹp của nàng nghĩ mấy chuyện bẩn thỉu nữa.”
Hắn hoàn toàn không để ý đến lời muốn đoạn tình của ta.
Ngược lại còn thản nhiên khoe với ta con chim gỗ nhỏ hắn mới mua.
Hắn tung con chim nhỏ trong lòng bàn tay lên. Con chim làm bằng gỗ kia vậy mà thật sự bay lên.
Ta kinh ngạc vô cùng.
Không nhịn được tán thưởng:
“Trời ơi, chàng thi triển pháp thuật gì vậy?”
Con chim nhỏ rơi xuống đất.
Vương Ngũ nâng tay ta lên, mở con chim ra, ta mới phát hiện bên trong có cơ quan.
Hắn tỉ mỉ giải thích cho ta:
“Nàng nhìn này, vặn mấy vòng ở đây, lên dây cót. Cánh của nó liền có thể vỗ.”
Con chim nhỏ này được làm sống động như thật.
Đôi mắt đen láy, trông như được khảm bảo thạch.