Giờ phút này, hắn giống như người sắp chết đuối.
Trôi dạt giữa cơn sóng dữ của số mệnh.
Chỉ cần bắt được một khúc gỗ nổi liền có thể thở một hơi.
Khi nhìn đến bức tranh thứ hai mươi chín, y phục của Thái tử đã ướt đẫm.
Hắn dựa vào ghế, cuối cùng cảm thấy trời của mình đã sáng.
Chỉ còn một bức cuối cùng.
Thái tử không khỏi nở một nụ cười.
Hắn đã nói mà, phụ hoàng phong lưu như thế, sao có thể sinh ra cô nương linh động đáng yêu như Lâm Uyển Lộ được.
Tử Ngọc ngáp dài, gần như sắp ngủ thiếp đi.
Lục Tụ nhìn bữa khuya trên bàn Thái tử chưa động đến, nghĩ lát nữa sẽ tiện tay lấy đi cho A Uyển ăn.
Thanh La thấy vở kịch lớn sắp hạ màn, cũng lười biếng đá đá tấm thảm.
Nhưng đúng lúc này.
Thái tử đột nhiên phun ra một ngụm máu.
Ba người các nàng giật nảy mình.
Lục Tụ biết y thuật, lập tức muốn tiến lên.
Thái tử lại nâng tay, lau vết máu bên môi, giọng rất nhẹ rất nhẹ:
“Cô không sao.”
Ba người chỉ có thể đứng nhìn.
Thái tử nhìn người trong tranh, ngàn tốt vạn tốt.
Trong mắt hắn, Lâm Uyển Lộ sinh ra là để làm Thái tử phi, để làm Hoàng hậu.
Nàng ngồi trên xích đu, trên người mặc chiếc váy lục la do hắn tặng.
Bên tai cài một đóa phù dung đang nở rộ.
Cũng không biết đã nhìn thấy ai, trên mặt tràn đầy nụ cười trong veo.
Như thể linh khí của cả mùa xuân đều tụ lại trên người nàng.
Sao lại cứ nhất định là muội muội của hắn chứ?
Thư phòng yên tĩnh một lát.
Giọng Thái tử âm trầm vang lên:
“Phụ hoàng đã bốn mươi hai tuổi, trong cung vẫn còn trẻ con không ngừng được sinh ra. Sinh nhiều như vậy, sau này chẳng phải vẫn là cô nuôi hay sao. Tử Ngọc, dặn Hồng Liên đi hạ thuốc tuyệt tự cho ông ấy.”
Ba người Lục Tụ ra khỏi thư phòng, đầu óc đều tê dại.
Thanh La huých Tử Ngọc, tò mò hỏi:
“Bức tranh cuối cùng là ngươi sắp xếp, bên trên là vị công chúa nào vậy?”
Mấy ngày nay Tử Ngọc ngủ không đủ, đầu óc đều không dùng được, sớm đã quên mất.
Sau khi tách khỏi Lục Tụ và Thanh La.
Tử Ngọc trở về tẩm điện của mình tìm Hồng Liên.
Vừa vào cửa, nàng phát hiện bàn vẽ lộn xộn.
Một bức chân dung công chúa rơi dưới đất.
Tử Ngọc vỗ trán, mơ mơ màng màng nghĩ.
Ơ? Lúc đi rõ ràng đã đếm đủ số lượng rồi mà.
Vậy rốt cuộc chân dung của ai đã lẫn vào đó?
Đúng lúc Hồng Liên cũng nhận được mệnh lệnh, gọi nàng đi hạ độc.
Tử Ngọc không kịp nghĩ nhiều, liền rời đi.
…
Ta vốn đang nằm trong chăn xem thoại bản của Thanh La, thấy các nàng bước vào, lập tức hưng phấn nhào tới.
“Thế nào rồi?”
Thanh La thở dài:
“Haiz, Thái tử hộc máu rồi.”
Ta nghe mà ngẩn ra:
“Vậy… người ngài ấy yêu thật sự là công chúa à, thảm quá.”
Lục Tụ đút bánh cho ta, cũng cảm thán:
“Hoàng thượng phong lưu đa tình, lại cố tình sinh ra một Thái tử thuần tình cố chấp. Lần này, Thái tử có mà chịu khổ. Nếu Hoàng hậu nương nương biết, chắc chắn sẽ đau lòng lắm.”
Chỉ có thể nói là số mệnh trêu ngươi.
Thái tử vừa sinh ra đã được Khâm Thiên Giám phê mệnh, nói hắn sẽ trở thành minh quân muôn đời.
Người này mệnh đặc biệt tốt, có thể nói là thuận buồm xuôi gió.
Tuy Hoàng thượng có một đống thứ tử, nhưng không ai có thể sánh với hắn.
Hoàng thượng và Hoàng hậu đều yêu thương hắn như tròng mắt.
Bản thân Thái tử cũng có chí khí, thiên tư thông tuệ, được quần thần kính mến.
Ngoại trừ đến tuổi này còn chưa thành thân, quả thực là hoàn mỹ.
Đáng tiếc, trời cao lại cứ đặt cho hắn một kiếp tình.
Ta ăn bánh sữa bò, nhìn ra ngoài, hỏi:
“Tử Ngọc chưa về sao? Trước đây nàng ấy cứ nói muốn tặng ta một bức chân dung, cũng không biết vẽ xong chưa.”
Thanh La tắm rửa xong liền chui vào chăn ta, buồn ngủ nói:
“Đợi nàng ấy về, ngươi hỏi nàng ấy đi.”
Lục Tụ bảo ta súc miệng, dịu dàng nói:
“Ngủ sớm đi. Qua một thời gian nữa, điện hạ sẽ để ta giúp chuẩn bị thọ yến của Hoàng hậu. Đến lúc đó có rất nhiều đồ chơi đồ ăn ngon, ta dẫn ngươi đi cùng.”