Chương 4

800 từ

“Niệm Niệm, ăn uống đàng hoàng vào, đừng tức giận ảnh hưởng sức khỏe.”

Tôi bỏ điện thoại xuống, tự nấu cho mình bát mì.

Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính, chiếu lên bàn ăn.

Thứ ánh sáng thật ấm áp.

Đây là nhà của tôi cơ mà.

Chiều tối, Trần Dật Minh về.

Vừa vào cửa đã ngồi phịch xuống sofa, hút thuốc liên tục.

“Anh đừng hút thuốc trong nhà được không? Em đang có thai đấy.”

Anh ta dập điếu thuốc.

“Tô Niệm, hai đứa mình nói chuyện chút đi.”

“Nói chuyện gì?”

“Mẹ bảo em bỏ ra 5 vạn——”

“Em không bỏ.”

“Em nghe anh nói hết đã.” Anh ta chống hai tay lên đầu gối. “Em họ anh cưới, mẹ anh không giúp thì mất mặt. Tiền này chỉ mượn tạm thôi, ba tháng là trả.”

“Mẹ anh sợ mất mặt, sao không lấy tiền của bà ấy ra?”

“Tiền của mẹ phải để cho chị anh——”

“Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì tiền của bà ấy thì để cho con gái bà ấy, còn tiền của em thì phải cúng cho nhà các người?”

Trần Dật Minh nghẹn họng.

Một lúc lâu sau.

“Em không thể châm chước một chút được à?”

“Không.”

“Em——” Giọng anh ta đột nhiên trở nên cay nghiệt. “Em để 30 vạn tiền hồi môn đó làm gì? Đẻ ra lãi à? Mẹ em mở cái siêu thị bé tí tẹo, kiếm được bao nhiêu tiền đâu? 30 vạn đó đủ cho em tiêu cả đời chắc?”

Tôi nhìn chằm chằm anh ta:

“Anh có biết mẹ em kiếm 30 vạn đó như thế nào không?”

Anh ta không đáp.

“Bà ấy một thân một mình mở cái tiệm tạp hóa suốt mười lăm năm, ngày nào cũng 4 giờ sáng dậy đi lấy hàng, đầu gối đều đổ bệnh hết cả rồi. Mẹ anh để tiền cho chị anh, mẹ em để tiền cho em. Có gì sai?”

“Đừng có lôi mẹ em ra so sánh với mẹ anh!”

“Em không so sánh. Nhưng em nói cho anh biết, số tiền này em tuyệt đối không bỏ ra.”

Trần Dật Minh đứng bật dậy, đi ra đến cửa rồi quay đầu nhìn tôi.

“Tô Niệm, em cứ thế này thì cái nhà này không sống nổi đâu.”

Cửa bị đóng sầm lại.

Tay tôi run rẩy.

Không phải vì tức giận.

Mà là vì lạnh lẽo.

Mấy ngày tiếp theo, Trần Dật Minh chiến tranh lạnh với tôi.

Ngày nào anh ta về cũng đóng chặt cửa phòng ngủ, không ăn cơm cùng tôi.

Trái lại, Vương Tú Phân thì gọi tới ba cuộc điện thoại.

Cuộc thứ nhất: “Dật Minh nói với mẹ rồi, con cứ suy nghĩ kỹ lại đi.”

Cuộc thứ hai: “Thằng bé là con trai của chị ruột mẹ, chị mẹ thì sức khỏe kém…”

Cuộc thứ ba: “Tô Niệm, con làm dâu thế này khiến mẹ thất vọng quá.”

Tôi từ chối tất cả, rất lịch sự.

Lịch sự, nhưng kiên quyết.

Mẹ tôi dạy tôi thế.

“Lật mặt hay không không quan trọng, tiền không được rời tay. Một khi con mở miệng túi, họ sẽ coi con là cái máy rút tiền ngay.”

Mẹ tôi cả đời này luôn rất tỉnh táo.

Bà lấy bố tôi năm 19 tuổi, bố tôi là một kẻ nghiện cờ bạc, nướng sạch tiền bạc trong nhà rồi vay nặng lãi.

Mẹ ôm tôi lúc đó mới ba tuổi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, bắt đầu từ việc trải bạt bán hàng rong, ky cóp từng đồng từng cắc.

Từ hàng rong, rồi mở sạp tạp hóa, rồi mới lên được siêu thị mini.

Mười lăm năm trời.

Cả đời bà sợ nhất là con gái đi vào vết xe đổ của mình.

“Niệm Niệm, lòng người là thứ không nhìn thấu được. Nhưng tiền nắm trong tay, đó mới là sức mạnh của con.”

Lúc tôi mang thai được sáu tháng, có một chuyện xảy ra.

Hôm đó tôi xuống sảnh chung cư lấy đồ chuyển phát nhanh, tình cờ gặp trưởng ban quản lý – chú Châu.

“Chào cô Tô. Khoản phí quản lý lần trước mẹ cô nộp…”

“Dạ?”

“Mẹ cô đóng một cục tiền phí quản lý cho 5 năm luôn, lần sau bà ấy đến cô bảo bà ấy đăng ký thông tin liên lạc nhé, trong hệ thống cần thông tin chủ hộ…”

“Chú Châu.” Tôi ngắt lời chú ấy.

Chú Châu sững lại: “Sao thế cô?”

“Chú giữ bí mật giúp cháu, được không ạ?”

Chú Châu là người thông minh, phản ứng ngay lập tức.

“Hiểu hiểu. À mà, lúc nãy tôi chưa nói gì đâu nhé.”

Tôi thở phào.

0%