Ca ca ta là đương triều thủ phụ, nắm giữ triều chính.
Còn ta ỷ vào có huynh trưởng chống lưng, trở thành hoàng hậu, độc chiếm hậu cung.
Mãi đến hai năm sau, ta phát hiện mình không phải muội muội ruột của huynh ấy.
Mà là do mẫu thân tư thông với nam nhân bên ngoài sinh ra.
Ta không còn mặt mũi nào gặp ca ca, cũng chẳng dám ỷ vào huynh ấy mà làm càn nữa.
Mấy ngày sau, trong cung yến.
Phi tử mới nạp của hoàng đế thấy ta nhẫn nhịn, cố ý đẩy ta xuống nước.
Trong lúc hỗn loạn, một đôi tay siết lấy eo ta, vớt ta từ dưới nước lên.
Ta ngấn lệ ngẩng đầu, liền trông thấy vị huynh trưởng đã bị ta xa lánh nhiều ngày, trước mắt bao người trực tiếp bế ta lên.
Đôi môi ướt át của huynh ấy lướt qua vành tai ta, dịu dàng thở dài:
“Đã bảo muội đừng gả vào cung, sao muội muội cứ không nghe lời vậy?”
Đây là lần đầu tiên ta gặp lại huynh ấy kể từ khi biết mình không phải muội muội ruột của huynh ấy.
Vị thủ phụ xưa nay luôn khắc kỷ giữ lễ, giờ phút này lại chẳng màng ánh mắt dò xét xung quanh, trực tiếp bế ta lên.
Nghĩ đến chuyện thời gian này ta luôn trốn tránh huynh ấy, trong lòng không khỏi có chút chột dạ.
Dù sao tuy ta đã gả vào cung, nhưng cũng từng hứa mỗi tuần sẽ gặp huynh ấy một lần.
Vậy mà hiện giờ, ta đã trốn huynh ấy tròn một tháng.
Tỳ nữ sau lưng ta nhìn thấy động tác của chúng ta, vội vàng tiến lên, khẽ gọi:
“Hoàng hậu nương nương, mau xuống đi ạ!”
Lúc này ta mới phản ứng lại, tư thế giữa ta và huynh trưởng hiện giờ gần gũi đến mức nào.
Chỉ cần huynh ấy hơi cúi đầu, giọt nước nơi ngọn tóc sẽ nhỏ vào cổ áo ta.
Chỉ là từ nhỏ phản ứng của ta đã chậm chạp, ngộ tính cũng kém hơn người khác.
Huynh trưởng từ nhỏ đã bế ta như vậy, ta cũng chưa từng cảm thấy có gì không đúng.
Giờ được tỳ nữ nhắc nhở, ta do dự muốn xuống.
Thẩm Nghiên Chương khẽ nhíu mày gần như không thể nhận ra, vươn tay ôm chặt ta hơn, ôn hòa nói:
“Dẫu đã gả cho người khác, muội vẫn là muội muội của ta.”
“Ca ca bế muội muội, không có gì không đúng.”
Những lời tương tự như vậy, huynh ấy từng nói với ta rất nhiều lần.
Thậm chí lễ nghi giáo hóa của ta cũng đều là do huynh ấy dạy.
Ta vẫn luôn tin huynh ấy không chút nghi ngờ.
Nhưng hiện giờ ca ca vẫn chưa biết.
Ta đã không còn là muội muội ruột của huynh ấy.
Cũng chẳng còn lập trường nào để được huynh ấy bế trong lòng nữa.
Thế nên ta vẫn giãy ra khỏi lòng huynh ấy, tự mình đứng vững, khẽ nói:
“A huynh, muội không sao, có thể tự đi…”
Động tác của Thẩm Nghiên Chương khựng lại, ánh mắt khó đoán nhìn về phía ta.
Nhưng rốt cuộc huynh ấy cũng không nói gì thêm, chỉ khoác áo choàng lên người ta, ôn hòa nói:
“Theo ta đi thay y phục.”
Dứt lời, huynh ấy liền kéo ta đi về phía điện thay y phục.
Vừa rồi vì cứu ta, y bào của huynh ấy cũng đã ướt đẫm.
Ta không từ chối nữa, ngoan ngoãn theo huynh ấy vào thay y phục.
Đợi ta thay xong bước ra sau bình phong.
Liền thấy huynh trưởng đã thay xong y bào, đang ngồi bên bàn.
Mà người vừa rồi còn thần sắc ôn hòa, giờ phút này sắc mặt đã hoàn toàn trầm xuống.
Huynh ấy lặng lẽ nhìn ta, cuối cùng bắt đầu lật lại chuyện cũ:
“Yên Yên, vì sao trốn ca ca suốt một tháng?”
Ta cúi đầu, tất nhiên không dám nói với huynh ấy rằng vì ta là do mẫu thân tư thông với nam nhân bên ngoài sinh ra.
Đành tùy tiện tìm một cái cớ:
“Dạo trước, bệ hạ đưa muội xuất cung du ngoạn… muội không cố ý trốn A huynh.”
Thẩm Nghiên Chương nhìn chằm chằm ta, chậm rãi lặp lại:
“Bệ hạ đưa muội xuất cung du ngoạn…”
“Vậy nên, chỉ vì muốn ở cùng hắn, Yên Yên ngay cả ca ca cũng không gặp nữa sao?”
Ta không ngờ vị huynh trưởng xưa nay ôn hòa lại có thể bức người như vậy.
Nhưng ta vốn vụng miệng, sốt ruột đến mức vành mắt đỏ lên, cũng chỉ ngơ ngác nói: