Huynh ấy khẽ đặt ngón tay lên dấu vết trên cổ tay ta, càng siết càng chặt.
Khi mở miệng lần nữa, giọng nói đã mang theo chút khàn khàn, nhưng vẫn có thể xem là bình tĩnh:
“Tất nhiên có thể cho ca ca xem.”
Dứt lời, huynh ấy liền sai người lấy thuốc mỡ, tỉ mỉ bôi lên cho ta.
Sau đó ngẩng đầu, thần sắc ôn hòa dặn dò ta:
“Sau này nếu còn có chỗ nào không thoải mái, đều phải nói với ca ca.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Dù sao ca ca nói gì cũng đúng, huynh ấy chắc chắn sẽ không hại ta.
Hoàn toàn không chú ý tới thần sắc kinh hãi trong mắt tỳ nữ phía sau.
Ta không trò chuyện với ca ca bao lâu.
Rất nhanh, hoàng đế Triệu Hi biết tin ta bị đẩy xuống nước, vội vàng chạy tới.
Hắn cẩn thận nhìn ta một vòng, thấy ta không có gì đáng ngại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Triệu Hi nắm lấy tay ta, lại quay đầu nói với Thẩm Nghiên Chương:
“Ái khanh, trẫm có lời muốn nói với hoàng hậu, ngươi ra ngoài trước được không?”
Ánh mắt Thẩm Nghiên Chương nhẹ nhàng rơi xuống bàn tay đang nắm nhau của ta và Triệu Hi.
Huynh ấy ngồi đó không nhúc nhích, bình tĩnh nói:
“Có lời gì mà thần không thể nghe?”
Hoàng đế xưa nay luôn có phần kính sợ Thẩm Nghiên Chương, lúc này cũng không đuổi huynh ấy đi nữa.
Chỉ quay sang giải thích với ta:
“Nhu Chiêu nghi tính tình kiêu căng, nhưng bản tính không xấu.”
“Trẫm đã khiển trách nàng ấy, hoàng hậu đừng chấp nhặt với nàng ấy nữa.”
Nhu Chiêu nghi, chính là người hắn mới nạp vào dạo trước, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã từ quý nhân thăng lên Chiêu nghi.
Thấy hắn che chở Nhu Chiêu nghi như vậy, ta mím môi, không muốn để ý tới hắn.
Triệu Hi thấy vậy, dường như muốn tới ôm ta, nhưng ngại còn có thần tử khác ở đây.
Đành nắm lấy hai tay ta, thấp giọng dỗ dành:
“Đang giận trẫm sao? Trẫm chỉ nạp một người này thôi, huống hồ ban đầu A Yên cũng đồng ý rồi mà.”
Nếu đổi lại trước kia, ta nhất định sẽ làm ầm một trận.
Rồi lại lôi ca ca ra, mắng hắn một trận thật dữ.
Dù sao lúc hắn nạp phi, từng bảo đảm với ta rằng tuyệt đối sẽ không để các nàng ta náo đến trước mặt ta.
Nhưng hiện giờ, ta đã biết mình không phải muội muội ruột của Thẩm Nghiên Chương.
Chuyện này sớm muộn cũng có ngày không giấu nổi.
Mà trong triều, từ lâu đã có người khá nhiều lời phê phán chuyện ta độc chiếm hậu cung.
Đến khi ấy, nếu ca ca không còn bảo vệ ta nữa, thứ chờ đợi ta sẽ là lời chỉ trích của bách quan về sự kiêu căng của ta.
Nghĩ đến đây, ta vẫn lắc đầu, tỏ vẻ hiểu chuyện với hoàng đế:
“Không có chuyện chỉ cho phép người nạp một người, bệ hạ muốn nạp bao nhiêu cũng được.”
“Các nàng vì bệ hạ khai chi tán diệp, cũng là điều nên làm.”
Bàn tay đang nắm ta của Triệu Hi khựng lại, nhíu mày nói: “A Yên, không được nói lời giận dỗi.”
Nói xong, hắn quay đầu gọi hạ nhân bưng tới một bát thuốc đuổi hàn, cầm thìa muốn đút cho ta.
Ta không muốn để hắn đút, đang định nhận lấy tự uống.
Ngay giây tiếp theo, Thẩm Nghiên Chương vẫn luôn im lặng bên cạnh vươn tay, tự nhiên nhận lấy bát thuốc:
“Để thần đút.”
Ta liền không chống cự nữa, thuần thục đưa đầu tới há miệng.
Triệu Hi đứng bên cạnh nhìn cách chúng ta ở chung, càng nhìn mày càng nhíu chặt.
Đợi uống xong một bát thuốc, hắn đột nhiên có chút kỳ lạ nói:
“Trẫm biết tình cảm huynh muội các ngươi rất sâu đậm.”
“Nhưng A Yên, nàng có từng cảm thấy, cuộc sống của nàng đều bị huynh trưởng khống chế hay không?”
Thật ra trước đó, ma ma và cô mẫu đều từng hỏi ta cùng một vấn đề.
Hiện giờ, ngay cả hoàng đế cũng hỏi ta như vậy.
Ta không khỏi có chút mờ mịt, luống cuống nhìn về phía huynh trưởng.
Ca ca thần sắc không đổi, cầm khăn lau sạch thuốc nơi khóe miệng ta.
Sau đó nhàn nhạt nói:
“Muội ấy không có.”
Ta “ồ ồ” hai tiếng, nghiêm túc trả lời hoàng đế:
“Bệ hạ, ca ca ta nói không có.”
Hoàng đế: “…”