Ngày đưa tang tỷ phu là Tĩnh An Hầu, đích tỷ của ta đập đầu vào quan tài tự vẫn ngay trong linh đường.
Sau khi được cứu, hoàng thượng khen nàng trung trinh, đích thân hạ chỉ phong nàng làm tiết phụ.
Đợi đến khi Nhị công tử Thẩm Yến của phủ Tĩnh An Hầu kế thừa tước vị, tỷ tỷ đứng ra mai mối, để ta gả vào Hầu phủ. Nàng nói có ta làm em dâu, hai tỷ muội bầu bạn bên nhau thì mới có thể vơi bớt nỗi khổ trong lòng nàng.
Thẩm Yến đối xử với ta vô cùng tốt. Chẳng bao lâu sau ta mang thai, hắn càng ngày ngày dâng sơn hào hải vị, còn tự tay đút cho ta ăn, nói phải chăm sóc ta thật cẩn thận.
Cho đến ngày sinh nở, vì thai nhi quá lớn nên ta khó sinh. Người trong phủ nghe tiếng ta đau đớn gào khóc, vậy mà không một ai chịu ra ngoài tìm đại phu cho ta.
Lúc sắp chết, đích tỷ ôm một đứa trẻ bước vào, đặt nó bên gối ta:
“Muội muội, từ nay về sau, đây chính là con của muội. Muội cứ yên tâm mà đi, tỷ tỷ sẽ giúp muội nuôi nó khôn lớn.”
Thẩm Yến ôm lấy hai mẹ con nàng, lạnh lùng nhìn ta:
“Cho ngươi làm Hầu phu nhân một năm, coi như đã quá hời cho ngươi rồi.”
“Người ta yêu từ đầu đến cuối chỉ có Triều Vân. Nếu không phải nàng có thai, ta cũng chẳng cưới ngươi vào cửa để diễn vở kịch này.”
Thì ra tất cả đều là cái bẫy của bọn họ.
Ta nghe tiếng cười của bọn họ, nuốt xuống hơi thở cuối cùng.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày khắp thành mặc áo tang trắng, ngày quan tài của Tĩnh An Hầu được đưa về kinh.
Ngày đưa tang tỷ phu là Tĩnh An Hầu, đích tỷ của ta đập đầu vào quan tài tự vẫn ngay trong linh đường.
Sau khi được cứu, hoàng thượng khen nàng trung trinh, đích thân hạ chỉ phong nàng làm tiết phụ.
Đợi đến khi Nhị công tử Thẩm Yến của phủ Tĩnh An Hầu kế thừa tước vị, tỷ tỷ đứng ra mai mối, để ta gả vào Hầu phủ. Nàng nói có ta làm em dâu, hai tỷ muội bầu bạn bên nhau thì mới có thể vơi bớt nỗi khổ trong lòng nàng.
Thẩm Yến đối xử với ta vô cùng tốt. Chẳng bao lâu sau ta mang thai, hắn càng ngày ngày dâng sơn hào hải vị, còn tự tay đút cho ta ăn, nói phải chăm sóc ta thật cẩn thận.
Cho đến ngày sinh nở, vì thai nhi quá lớn nên ta khó sinh. Người trong phủ nghe tiếng ta đau đớn gào khóc, vậy mà không một ai chịu ra ngoài tìm đại phu cho ta.
Lúc sắp chết, đích tỷ ôm một đứa trẻ bước vào, đặt nó bên gối ta:
“Muội muội, từ nay về sau, đây chính là con của muội. Muội cứ yên tâm mà đi, tỷ tỷ sẽ giúp muội nuôi nó khôn lớn.”
Thẩm Yến ôm lấy hai mẹ con nàng, lạnh lùng nhìn ta:
“Cho ngươi làm Hầu phu nhân một năm, coi như đã quá hời cho ngươi rồi.”
“Người ta yêu từ đầu đến cuối chỉ có Triều Vân. Nếu không phải nàng có thai, ta cũng chẳng cưới ngươi vào cửa để diễn vở kịch này.”
Thì ra tất cả đều là cái bẫy của bọn họ.
Ta nghe tiếng cười của bọn họ, nuốt xuống hơi thở cuối cùng.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày khắp thành mặc áo tang trắng, ngày quan tài của Tĩnh An Hầu được đưa về kinh.
……
Đích tỷ Triều Vân mặc một thân áo tang, đứng giữa đám người. Sắc mặt nàng tái nhợt, chỉ có đôi môi đỏ thắm, càng khiến người ta thương xót.
Nàng thành thân với Tĩnh An Hầu mới sang ngày thứ hai, phu quân đã xuất chinh. Chưa đầy một năm, tin Tĩnh An Hầu tử trận nơi sa trường truyền về. Thậm chí thi cốt cũng không còn, trong quan tài được đưa về chỉ còn lại một bộ áo giáp.
Hoàng thượng cảm động trước sự anh dũng của Tĩnh An Hầu, đích thân đứng ở cổng thành nghênh đón quan tài hồi kinh.
Đoàn người trắng xóa tiến đến từ xa. Khi tiếng nhạc tang vang lên, đích tỷ chậm rãi bước về phía cỗ quan tài ấy.
Đời trước, nàng chính là trước mặt hoàng thượng và văn võ bá quan mà đập đầu vào quan tài tự vẫn, giành được danh tiếng liệt nữ trinh tiết.