Chương 3

806 từ

Lão phu nhân vội vàng chạy tới cũng đứng chờ bên cạnh. Nhìn Triều Vân đầu đầy máu, bà ta đau lòng ra mặt.

Là thật lòng hay giả ý thì không biết. Nhưng đã được một cáo mệnh, dù chỉ giả vờ, bà ta cũng phải giả vờ quan tâm.

Thái y bắt mạch xong, mặt đầy kinh nghi.

Ta lớn tiếng hỏi:

“Thái y, có phải tỷ tỷ ta xảy ra chuyện gì rồi không?”

Ta nước mắt như mưa, nhào đến bên cạnh tỷ tỷ, không ngừng gọi tên nàng.

Thái y vội đáp:

“Thân thể Hầu phu nhân không có gì đáng ngại… chỉ là…”

“Không biết có phải lão phu chẩn sai hay không, nhưng Hầu phu nhân… lại là hỷ mạch… đã được một tháng rồi…”

Hai chữ “hỷ mạch” vừa thốt ra, tất cả mọi người đều im bặt.

Ta ngẩn ngơ nói:

“Hỷ mạch gì chứ? Hầu gia đã rời kinh một năm rồi, tỷ tỷ ta sao có thể có hỷ mạch được!”

Thẩm Yến có chút hoảng loạn, nghiêm giọng nói:

“Nói bậy! Tẩu tẩu sao có thể là hỷ mạch!”

Ta cũng làm ra vẻ phẫn nộ:

“Thái y, đích tỷ ta gả vào Hầu phủ tuy mới một năm, nhưng ai mà không khen tỷ ấy hiền thục? Nay Hầu gia tử trận, tỷ ấy đau đớn đến mức muốn tuẫn tình theo, một nữ tử trung trinh như vậy, ngươi lại vu oan tỷ ấy có thai!”

Thái y cũng nổi giận:

“Lão phu làm việc ở Thái y viện bốn mươi năm, chưa từng sai sót. Tần tiểu thư, nếu người không tin, có thể mời người khác đến bắt mạch.”

Ta nhìn vẻ mặt hoảng loạn của Thẩm Yến, lại thêm một mồi lửa, quỳ xuống trước mặt hoàng hậu:

“Nương nương, xin người làm chủ cho tỷ tỷ. Cầu xin người gọi thêm vài vị thái y đến đi.”

“Hầu gia vừa mất, đã có kẻ hắt nước bẩn lên người tỷ tỷ ta rồi.”

Trong trướng ồn ào huyên náo. Người bên ngoài sớm đã nghe thấy động tĩnh. Hoàng thượng cũng đến, phía sau còn có hai vị thái y.

“Bắt mạch cho phu nhân Tĩnh An Hầu.”

Hoàng thượng vừa hạ lệnh, hai vị thái y lập tức tiến lên. Chỉ sau vài nhịp thở, cả hai cùng quỳ xuống:

“Bẩm hoàng thượng, phu nhân Tĩnh An Hầu… đúng là hỷ mạch, đã hơn một tháng rồi.”

Ta kinh hô một tiếng, lập tức che miệng lại.

Các phu nhân ngoài trướng tức thì xôn xao.

“Nghe nói thành thân chưa được mấy ngày, Tĩnh An Hầu đã ra biên quan. Đêm dài đằng đẵng như vậy, phu nhân Tĩnh An Hầu chẳng lẽ không chịu nổi cô quạnh nên lén lút với người khác?”

“Trời ơi, vừa mới được phong tiết phụ, quay đầu lại đã có thai? Đúng là chuyện chưa từng nghe!”

“Theo ta thấy, bên trong phủ Tĩnh An Hầu cũng chưa chắc sạch sẽ gì. Chậc chậc, tiểu thúc đến tuổi rồi mà vẫn chưa thành thân, ai biết được chứ.”

Sắc mặt đế hậu càng lúc càng trầm. Lão phu nhân cũng đang định nổi giận thì Tần Triều Vân “ưm” một tiếng tỉnh lại.

Nàng mở mắt, nhìn cả phòng đầy người, vẻ mặt thê lương, giãy giụa muốn ngồi dậy:

“Vì sao các người lại cứu ta? Cứ để ta đi theo phu quân đi. Chàng chết rồi, ta sống còn có ý nghĩa gì nữa?”

Lão phu nhân phủ Tĩnh An Hầu bước lên, nhổ vào nàng một cái:

“Phi! Ngươi còn mặt mũi nhắc đến con trai ta? Còn không mau nói gian phu là ai!”

Lời của lão phu nhân như tảng đá đập thẳng xuống đầu tỷ tỷ. Nàng ngơ ngác, lẩm bẩm:

“Mẫu thân, người đang nói gì vậy?”

Ta tức giận lao lên:

“Tỷ tỷ, tỷ hồ đồ rồi! Đứa bé trong bụng tỷ rốt cuộc là của ai?”

Mặt tỷ tỷ trắng bệch:

“Đứa bé gì?”

Ta chỉ vào bụng nàng:

“Thái y đã chẩn ra tỷ có thai một tháng rồi… Tỷ tỷ, tỷ hồ đồ quá…”

“Hầu gia là đại anh hùng, sao tỷ có thể vì phòng không chiếc bóng mà vượt tường trộm tình, làm ra chuyện như vậy!”

“Tỷ bảo phụ thân mẫu thân còn mặt mũi nào? Tỷ bảo lão phu nhân Tĩnh An Hầu phải nghĩ sao?”

“Tỷ tỷ, tỷ cứ nói với ta đi. Đứa bé này rốt cuộc là của ai? Có phải có người ép tỷ không?”

Phụ thân và mẫu thân vội vàng chạy tới sau khi nghe tin, vừa khéo nghe được lời ta nói, suýt nữa ngất ngay tại chỗ.

Mẫu thân nắm lấy cánh tay nàng, chất vấn:

0%