Chương 5

809 từ

“Tần Triều Vân, nể mặt Tĩnh An Hầu, trẫm tha cho ngươi một mạng.”

“Năm đó là trẫm ban hôn cho phủ Tĩnh An Hầu và phủ Ninh Quốc Công. Nay cũng để trẫm làm chủ, thay Tĩnh An Hầu hưu bỏ ngươi, tước bỏ cáo mệnh. Từ nay về sau, ngươi không còn là phu nhân của Thẩm ái khanh nữa.”

“Chỉ đáng tiếc Tĩnh An Hầu tuổi còn trẻ đã vì nước hy sinh, ngay cả một người thay hắn mặc tang phục để tang ba năm cũng không có.”

Hoàng thượng thở dài.

Ta cúi mắt trầm tư. Năm đó hoàng thượng ban hôn cho hai nhà, nhưng chưa chỉ rõ phủ Ninh Quốc Công sẽ gả nữ nhi nào. Chỉ là theo thứ tự trưởng ấu nên gả đích tỷ đi.

Nay cơ hội làm góa phụ đang ở ngay trước mắt. Chi bằng ta xin chỉ gả cho Tĩnh An Hầu. Dù sao ngài ấy cũng đã chết.

Ta vốn không muốn gả cho ai. Phụ thân chắc chắn cũng không giữ ta ở nhà. Nếu ta đứng ra, bảo vệ được danh tiếng cả tộc, chẳng lẽ bọn họ còn không cảm kích ta sao?

Tĩnh An Hầu là người thế nào? Ta đội danh nghĩa vị vong nhân của ngài ấy, sau này còn ai dám bắt nạt ta?

Ta “bịch” một tiếng quỳ xuống:

“Hoàng thượng, Tĩnh An Hầu là trung liệt của quốc gia. Trưởng tỷ làm ra chuyện bôi nhọ thanh danh của ngài ấy. Thần nữ nguyện thay Tần gia chuộc tội, lấy thân phận vị vong nhân để mặc tang phục để tang cho Hầu gia.”

“Cái gì?”

Hoàng thượng và hoàng hậu cùng kinh ngạc thốt lên:

“Tĩnh An Hầu đã chết, ngươi vẫn nguyện gả cho hắn?”

Ta dập đầu:

“Thần nữ nguyện ý. Tĩnh An Hầu vì nước hy sinh, trung dũng vô song. Thần nữ nguyện vì ngài ấy thủ tiết cả đời, tuyệt đối không làm nhục thanh danh của ngài ấy dù chỉ nửa phần.”

“Nếu phủ Tĩnh An Hầu đồng ý, thần nữ cũng có thể nhận con thừa tự trong tông tộc, dốc lòng nuôi dạy, kế thừa hương hỏa của Tĩnh An Hầu.”

Mắt hoàng hậu đỏ lên, nhìn về phía phụ thân mẫu thân:

“Ninh Quốc Công, xem ra Tần thị vẫn còn nữ tử trung trinh.”

Hoàng thượng gật đầu:

“Được. Người đâu, soạn chỉ. Sắc phong thứ nữ Tần Mộc Vân của phủ Ninh Quốc Công làm Hòa Trinh huyện chủ, ban hôn cho Tĩnh An Hầu, thưởng hoàng kim ngàn lượng, ruộng tốt trăm mẫu.”

Thánh chỉ được tuyên đọc ngay tại chỗ. Tất cả mọi người đều chấn động nhìn ta.

Áo tang trên người Tần Triều Vân bị lột xuống, nàng bị đám nô bộc đưa đi, áp giải về từ đường Hầu phủ giam giữ.

Ta thay sang phục sức để tang của thê tử, đứng ở trước nhất đội ngũ nghênh quan tài, tay cầm bài vị, nghênh quan tài Tĩnh An Hầu vào thành.

Bách tính toàn thành lặng lẽ đứng hai bên đường, nước mắt rơi tại chỗ.

Ta đứng trước đội ngũ, mắt đỏ hoe, dùng khăn tay lau nước mắt:

“Nghênh phu quân hồi phủ…”

Đúng lúc này, một con khoái mã từ xa lao tới.

Người trên lưng ngựa lớn tiếng hô:

“Tĩnh An Hầu trở về rồi! Tĩnh An Hầu trở về rồi!”

Kỵ binh báo tin lăn xuống khỏi lưng ngựa, “bịch” một tiếng quỳ trước mặt hoàng thượng:

“Bẩm hoàng thượng, Hầu gia trúng tên độc, ngã xuống vách núi, được một hộ nông dân cứu. Ngài ấy chưa chết! Hiện đã trên đường hồi kinh!”

Hoàng thượng mừng rỡ:

“Thẩm khanh chưa chết? Tốt, tốt lắm! Mau chuẩn bị ngựa, để thái y đi đón hắn, mau đi!”

Tin Tĩnh An Hầu chết đi sống lại truyền đến, tất cả mọi người đều bật cười.

“Không chết, thế thì tốt quá! Tĩnh An Hầu không sao rồi, Tĩnh An Hầu không sao rồi!”

“Hoàng thượng coi trọng Tĩnh An Hầu nhất. Lần này ngài ấy trở về, e là lại được thăng quan tiến tước.”

Ta còn chưa kịp phản ứng, lão phu nhân Tĩnh An Hầu đã nắm lấy tay ta:

“Hảo hài tử, con là người có phúc. Từ nay con chính là trưởng tức của Hầu phủ chúng ta. Mẫu thân chỉ nhận con làm con dâu!”

“Nay Húc nhi còn sống, đợi nó trở về, mẫu thân sẽ đích thân lo liệu hôn lễ cho hai con, tuyệt đối không bạc đãi con.”

Bà ta không hề nhắc tới Tần Triều Vân vượt tường trộm tình. Trong mắt bà ta chỉ còn ta, “nàng dâu” đã đứng ra giải vây cho Hầu phủ vào lúc nguy nan.

0%