“Dựa vào đâu mà ngươi cảm thấy bây giờ ta còn cần ngươi?”
“Vì một thiếp thất mà ép bức cô nương nhà lành, nay chân què mặt hỏng, khoa cử vô vọng.”
“Huống hồ đời trước ta đã biết Hằng Vương phủ các ngươi chỉ là cái vỏ rỗng, chi tiêu trong nhà còn phải dựa vào của hồi môn của tức phụ bù vào.”
“Bây giờ ngươi không xứng với ta nữa.”
Nói xong, ta bỏ lại Chung Mục tuyệt vọng đầy mặt, xoay người rời đi.
Sau khi thành hôn, ta phải theo Yến Đình ra trấn thủ biên quan.
Hắn rất áy náy:
“Biên quan lạnh lẽo gian khổ.”
“Hay nàng ở lại kinh thành?”
“Mỗi năm ta sẽ về thăm nàng.”
Ta khoác lấy cánh tay hắn:
“Nơi này có quá nhiều hồi ức không tốt.”
“Ta muốn bắt đầu lại.”
“Huống hồ, nơi nào có chàng, ta đều thấy rất tốt.”
Ta nửa đùa nửa làm nũng:
“Chàng muốn bỏ ta một mình ở kinh thành, chẳng lẽ ở biên quan giấu cô nương nào, sợ ta nhìn thấy?”
Yến Đình chỉ trời thề:
“Ngày thành thân, trước mặt mẫu thân và huynh trưởng nàng, ta đã lập lời thề, tuyệt đối không nạp thiếp.”
Hắn dỗ ta:
“Dữ Tuyết, ta biết nàng để tâm nhất điều gì.”
“Ta chỉ nói.”
“Kiếp trước kiếp này, thậm chí kiếp sau, ta đều sẽ thiên vị nàng nhất.”
“Nàng là thê tử quý giá nhất của Yến Đình ta. Cho dù sau này có con, chúng cũng không thể vượt qua nàng.”
Hắn chỉ vô tình nói ra.
Ta lại nhịn không được mà rơi lệ.
Hóa ra thứ ta dốc hết một đời cũng không có được, nay đều ở ngay bên cạnh.
Đời trước hắn nghìn dặm bôn ba, đưa thi thể huynh trưởng trở về, là vì sợ ta đau lòng.
Nhiệm vụ áp giải hoa quả vừa vất vả vừa không được lợi kia, cũng là vì hắn nghĩ tới việc ta ở kinh thành chưa từng ăn vải, nên chủ động nhận lấy.
Thậm chí từ khi còn nhỏ, hắn đã quyết định lớn lên sẽ cưới ta.
Ngày đại hôn của chúng ta, huynh trưởng trêu:
“Chỉ vì hắn có công vụ trong người, bỏ lỡ lễ cập kê của muội, để muội gặp tên Chung Mục kia trước ở Ngọc Tân viên.”
“May mà muội không đồng ý lời cầu thân của Hằng Vương phủ.”
“Nếu không hắn sẽ hối hận cả đời.”
Đời trước, Yến Đình chậm một bước, ta đã nhận lời cầu thân của Chung Mục.
May mà đời này chúng ta không bỏ lỡ nhau.
Khi rời kinh thành, Chung Mục đưa tới lễ trọng, còn có một phong thư đầy lời sướt mướt.
Hắn nói biên quan lạnh khổ, Yến Đình không thương ta nên mới còn muốn đưa ta tới đó, ta nhất định sống không tốt.
Hắn không để ý chuyện ta đã gả cho người khác, bằng lòng dẫn ta rời đi.
Hai người thoát khỏi thế tục, ăn cơm thô uống trà nhạt sống hết một đời.
Ta cười lạnh, đặt ngân phiếu vào hộp trang sức, viết thư hẹn hắn gặp ở ngoại ô.
Màn đêm buông xuống, gió trên sông lớn đến kinh người.
Ta một mình đến nơi đã hẹn với Chung Mục.
Vừa thấy ta, Chung Mục khập khiễng nghênh đón:
“Dữ Tuyết, ta biết nàng sẽ đến mà.”
“Tình cảm của chúng ta sao có thể là thứ tiểu tử Yến Đình kia sánh được.”
“Số tiền ta đưa nàng, nàng có mang theo không?”
“Sau này chúng ta còn phải dựa vào chúng mà sống.”
Ta đứng trong bóng tối:
“Khi rời nhà, ngươi đã nói thế nào?”
Chung Mục vội vàng giải thích:
“Ta không nhắc tên nàng, nàng yên tâm.”
“Ta chỉ nói chân mình bị thương, ra ngoài giải sầu.”
Trái tim ta thả lỏng xuống, chậm rãi đi tới bên bờ sông, nhìn sóng nước cuồn cuộn.
Đời trước Thù Nhi chính là chết trong dòng nước như vậy.
Trăm dòng nước tụ lại thành một dòng.
Biết đâu những dòng nước từng nuốt chửng Thù Nhi cũng đã chảy qua con sông này.
Chung Mục không hiểu, đứng bên cạnh ta:
“Sao vậy?”
Ta chỉ vào dòng sông đục ngầu:
“Ngươi nói xem, Thù Nhi có ở trong nước không?”
Nụ cười của Chung Mục cứng lại:
“Đời này Thù Nhi còn chưa sinh ra mà.”
Ta quay đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Linh hồn bất tử bất diệt.”
“Cho nên chúng ta mới có thể chuyển thế.”
“Vậy linh hồn của Thù Nhi nói không chừng cũng còn ở trong đó.”
“Chung Mục, không có một người mẫu thân nào sẽ buông tha hung thủ đã hại chết con mình.”