Ta kéo tóc hắn:
“Chàng lén xem thư của ta?”
Yến Đình vùi đầu càng sâu, không dám ngẩng lên.
Lúc này ta mới nhận ra, Yến Đình căn bản không dịu dàng rộng lượng như những gì hắn biểu hiện.
Hắn đã đi theo ta rời đi.
Hôm nay nếu ta thật sự nảy ý định rời đi cùng Chung Mục, Chung Mục cũng không sống nổi.
Hôm nay Chung Mục nhất định phải chết.
Nơi cổ ta ươn ướt.
Giọng Yến Đình nghẹn ngào:
“Xin lỗi, ta thật sự là một kẻ rất đê tiện.”
“Ta không giống người nhà họ Yến, đúng không?”
“Ta có tư tâm, ta hận không thể để tất cả những kẻ mơ tưởng nàng, bắt nạt nàng đều chết hết.”
Trong lòng ta cũng không dễ chịu.
Rõ ràng người làm sai và giấu giếm hắn là ta.
Hắn lại ngược lại xin lỗi ta.
Chúng ta là phu thê mà.
Ta dịu giọng:
“Ta sẽ nói tất cả với chàng, nhưng chàng cho ta một chút thời gian được không?”
“Hơn nữa chàng rất tốt, là ta khiến chàng làm sai.”
“Ta sẽ không rời khỏi chàng.”
“Ta rất yêu chàng.”
Tiếng khóc khựng lại, Yến Đình ngẩng đầu.
Mây đen che ánh trăng vừa hay tan đi, ánh sáng trong trẻo tràn vào cửa sổ.
Ta vừa hay nhìn thấy nét giảo hoạt lóe qua trong mắt hắn.
“Chàng…”
Yến Đình xoay người đè lên, nhanh chóng hôn ta, chặn lời ta lại.
“Ta chỉ muốn biết tất cả mọi chuyện của nàng.”
“Nàng đừng giận.”
Trăng lên giữa trời, ta mơ mơ màng màng nghĩ.
Thôi vậy, còn cả đời để tính toán mà.
Sau này nói tiếp vậy.
— Hoàn —