“Nay ngươi tới cầu xin ta.”
“Ta lại muốn hỏi ngươi, một cô nương trong sạch như ta thì làm sao cho ngươi đường sống?”
Nếu ta vẫn là nữ tử chốn khuê các,
bị nàng ta chặn giữa đường như thế, phần lớn sẽ xấu hổ phẫn nộ mà bỏ chạy.
Nàng ta chính là chờ ta bỏ chạy, để tiện bôi nhọ ta.
Nhưng ta đã sống qua một đời.
Ta cứ không thuận theo ý nàng ta.
Đã mất mặt, vậy mọi người cùng mất mặt là tốt nhất.
Khương Ôn đổi giọng:
“Đều là nữ tử, Văn cô nương, ta hiểu tâm tư của người.”
“Người nói để ý ta có thai, nói cho cùng chẳng phải là đang ép ta bỏ đứa con trong bụng sao?”
“Lòng dạ người thật độc ác, ngay cả một đứa trẻ cũng không tha sao?”
Ta nghiêm giọng cắt ngang nàng ta:
“Câm miệng.”
“Đứa trẻ gì, gả chồng gì?”
“Ta chưa từng đồng ý bất kỳ mối hôn sự nào, đừng tới đây phá hoại thanh danh của ta.”
Đêm tân hôn đời trước, Khương Ôn bụng lớn ép ta công nhận nàng ta.
Nay lại muốn bôi nhọ thanh danh của ta, ép ta không thể không gả cho Chung Mục.
Ta tức đến phát run.
Trong mắt Khương Ôn lóe lên vẻ đắc ý, nàng ta ôm bụng xông tới:
“Vốn dĩ ta có thể yên phận làm thiếp.”
“Là người cứ ép ta.”
“Nay tất cả đều do người tự chuốc lấy.”
Ta không kịp né tránh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, sau lưng bỗng vươn ra một bàn tay, dùng sức đẩy Khương Ôn ra.
Nàng ta ngã mạnh vào đống hàng tạp hóa, trán rịn mồ hôi:
“Con của ta… đau quá, cứu mạng…”
Ta cũng bị dọa giật mình, quay đầu lại đối diện với một gương mặt vừa quen vừa lạ.
Nam tử dung mạo tuấn tú, như trúc như ngọc.
Hắn chắn trước người ta, hoàn toàn bao phủ ta trong bóng dáng của hắn:
“Không sao chứ?”
Ta ngẩn ra.
Vì sao mỗi lần gặp hắn,
ta đều chật vật như vậy?
Khương Ôn vẫn còn đau đớn kêu la.
Hộ vệ của nam tử đã sớm tách đám đông ra.
Hắn còn định tiến lên.
Ta buột miệng:
“Yến tiểu tướng quân.”
Yến Đình quay đầu, mắt lóe sáng:
“Nàng nhận ra ta?”
Ta đương nhiên nhận ra hắn.
Ta từng có duyên phận mỏng manh với hắn.
Huynh trưởng đột ngột qua đời, là hắn nghìn dặm bôn ba, hộ tống linh cữu trở về.
Yến Đình khi ấy tiều tụy, giọng nói như ngọc vỡ rơi xuống nước:
“Sau này ta sẽ thay huynh trưởng nàng chăm sóc nàng.”
Đáng tiếc không có sau này, ta chết vào mùa thu năm ấy.
Nay lại nghe thấy giọng nói quen thuộc, trong thoáng chốc ta hoảng hốt.
Mày mắt Yến Đình sáng rực, thần thái rạng rỡ:
“Kiến Thu nói, nếu nàng không nhận ra ta, hắn sẽ không thay ta nối duyên.”
“Vậy có tính là nàng nhận ra ta không?”
Hóa ra người huynh trưởng giới thiệu lại là hắn.
Yến gia đời đời trung lương, nắm trọng binh, tốt hơn loại Hằng Vương chỉ nhờ xuất thân tốt mà được phong tước không biết bao nhiêu.
Ta đã không có mỹ danh, dung mạo cũng không xuất chúng.
Nay lại thêm tiếng xấu miệng không biết giữ lời.
Huynh trưởng sao lại nói hắn bằng lòng cưới ta?
Trong lúc suy nghĩ miên man, ta liếc thấy một bóng người quen thuộc.
Chung Mục chạy tới, hoảng hốt đỡ Khương Ôn dậy:
“Ôn Nhi.”
“Nàng sao rồi?”
“Ai hại nàng?”
Khương Ôn thậm chí còn chưa cần mở miệng.
Chung Mục đã nhận định là người khác hại nàng ta.
Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh còn chẳng nhanh đến vậy.
Khương Ôn run rẩy giơ tay lên:
“Là Văn cô nương.”
“Ta chỉ tới nói với nàng ấy, nếu vì ta mà nàng ấy không chịu gả cho biểu ca, ta bằng lòng rời đi.”
“Nàng ấy lại sai tình lang đẩy ta.”
“Biểu ca, huynh mau sai người bắt hết bọn họ lại!”
Khương Ôn nói xong liền ngất đi.
Chung Mục giận dữ ngẩng đầu, đối diện với thanh đoản đao đeo bên hông Yến Đình, lập tức ngượng ngùng chào hỏi:
“Yến tiểu tướng quân.”
Yến Đình đặt tay lên đao, cười mà như không cười:
“Thiếp thất nhà thế tử thật to gan.”
“Bụng lớn còn dám ra đường vu oan cho người khác.”
Chung Mục nén giận:
“Nàng ấy yếu đuối nhát gan, không thể vu oan cho người khác.”
“Văn Dữ Tuyết, có phải nàng dọa nàng ấy ngã không!”