Chương 1

801 từ

Kỳ nghỉ 30/4, tôi một mình đi tàu đến vùng biên giới để tạo bất ngờ cho người chồng thiếu tướng của mình.

Kết quả là vì bị phản ứng độ cao, tôi phải vào bệnh viện quân khu trước.

Trong phòng bệnh, tôi nhìn thấy chồng mình đang chăm sóc một người phụ nữ vừa sinh con vô cùng thành thạo.

“Em yếu người, mới sinh xong thì uống nhiều canh gà vào, như vậy con mới có sữa bú.”

Nói xong, anh ta bế đứa trẻ bên cạnh lên, dịu dàng hát ru.

Một y tá nhận ra tôi, cười nói:

“Chị dâu, chồng chị chăm sản phụ với em bé giỏi thật đấy. Sau này hai người có con, chị đỡ phải vất vả nhiều rồi.”

Tôi bước tới. Chồng tôi lập tức sững người.

Tôi lạnh giọng hỏi: “Anh học mấy việc này từ bao giờ?”

Anh ta nhìn người phụ nữ trên giường bệnh rồi nói: “Đây là vợ và con tôi. Học mấy chuyện này chẳng phải rất bình thường sao?”

“Tôi đã muốn có con từ lâu rồi. Con của tôi không thể mang danh con riêng. Tôi với cô…”

Anh ta còn chưa nói hết, tôi đã lấy tờ giấy khám thai trong túi ra ném thẳng vào người anh ta.

“Vừa hay, đứa bé trong bụng tôi cũng không muốn mang danh con riêng.”

Một lúc lâu sau, Phó Dụ Thành cầm tờ giấy khám thai lên xem đi xem lại mấy lần.

Mắt anh ta đỏ ngầu, nhìn tôi hỏi: “Đứa bé này là của cô với ai?!”

Tôi bật cười khẩy, bình thản nhìn anh ta: “Chắc chắn không phải của anh.”

“Dù sao lần nào anh cũng dùng biện pháp bảo vệ, xong chuyện còn ép tôi uống thuốc tránh thai.”

Phó Dụ Thành siết chặt tờ giấy khám thai, túm mạnh lấy cánh tay tôi.

“Từ bao giờ cô qua lại với thằng đàn ông hoang nào?”

“Lâm Tê Trì, cô giỏi thật đấy.”

“Đã leo lên giường người đàn ông khác rồi mà còn diễn trước mặt tôi làm gì?”

Tôi giật mạnh tay ra, giọng cao hơn vài phần.

“Anh chẳng phải cũng có con với người phụ nữ khác sao?”

“Anh muốn làm bố, tôi muốn làm mẹ.”

“Thành toàn cho nhau, chẳng phải tốt lắm à?”

Phó Dụ Thành không nhịn nổi nữa, xé nát tờ giấy khám thai. Những mảnh giấy bay lả tả xuống đất.

Anh ta bóp cổ tay tôi, kéo tôi ra khỏi phòng bệnh.

“Vừa hay đang ở bệnh viện, bây giờ cô phá đứa bé này cho tôi!”

“Tôi tuyệt đối không cho phép nhà họ Phó xuất hiện con hoang.”

Cổ tay tôi bị kéo đến đỏ lên. Trên hành lang, tôi vùng vẫy không ngừng, khiến người xung quanh liên tục dừng lại nhìn.

Phó Dụ Thành kéo tôi đến một góc khuất.

Anh ta đấm mạnh lên bức tường sau lưng tôi.

“Lâm Tê Trì, đây là bệnh viện quân khu. Không cần đến ngày mai, mấy lời đồn này sẽ lan khắp nơi.”

“Mặt mũi của một thiếu tướng như tôi đều bị cô làm mất sạch rồi!”

Tôi nhìn người đàn ông đang gào đến khàn giọng trước mặt, chỉ thấy buồn cười.

Từ một năm trước, tôi đã nhận ra Phó Dụ Thành có gì đó không ổn.

Anh ta thường chỉ được nghỉ mười ngày mỗi năm, nhưng chưa từng ở nhà trọn vẹn một lần.

Thỉnh thoảng gặp nhau vội vàng, tôi còn ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ vương trên người anh ta.

Không biết từ khi nào, những cuộc gọi tôi gọi đến quân khu cho Phó Dụ Thành bắt đầu không còn ai bắt máy.

Lần này đến đây, tôi vốn định cho anh ta một bất ngờ.

Không ngờ cuối cùng, người cho tôi bất ngờ lại là Phó Dụ Thành.

Lồng ngực anh ta phập phồng dữ dội. Anh ta cúi xuống nhìn ngang tầm mắt tôi, giọng dịu đi vài phần.

“Tê Trì, anh không muốn có con với em là vì sợ bụng em để lại sẹo.”

“Một người đàn ông thật lòng thương em sẽ không nỡ để em chịu khổ như vậy.”

“Anh đã có con ở bên quân khu này rồi. Đến lúc đó anh sẽ đưa nó về Bắc Kinh cho em nuôi, còn cuộc sống bên này anh sẽ cắt đứt hoàn toàn.”

“Đứa bé nhập hộ khẩu dưới tên em, chúng ta sẽ là một gia đình.”

Tôi giơ tay tát mạnh vào mặt Phó Dụ Thành.

“Phó Dụ Thành, anh tính toán hay thật đấy.”

“Chẳng phải anh tự ăn vụng gây họa, rồi muốn tôi đứng ra dọn bãi chiến trường cho anh à?”

0%