Vài gia quyến vây tôi vào giữa, mồm năm miệng mười chửi rủa.
Có người túm tóc tôi, có người đẩy mạnh vai tôi.
Tôi bị đẩy loạng choạng mấy bước, lưng đập vào tường, đau đến mức hít ngược một hơi lạnh.
Theo bản năng, tôi nhìn về phía Phó Dụ Thành.
Anh ta đứng ngay trước cửa, Đường Uyển nửa tựa vào lòng anh ta.
Đường Uyển khẽ kéo tay áo anh ta, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Dụ Thành, anh đừng để họ đánh nữa. Chị Tê Trì cũng không dễ dàng gì.”
Phó Dụ Thành vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô ta, giọng dịu dàng đến khó tin.
“Em đừng bận tâm mấy chuyện này. Em vừa hết tháng ở cữ, không được tức giận.”
Đường Uyển ôm chặt đứa bé trong lòng, giọng đầy châm chọc.
“Nhưng nếu mấy video đó bị lan ra ngoài, em sợ chị Tê Trì nhất thời nghĩ quẩn.”
Tôi cau mày nhìn bọn họ: “Video gì?”
Cô ta nở một nụ cười đầy ác ý.
“Là video chị lấy lòng anh Dụ Thành đấy. Nhìn chị dùng không ít chiêu chốn phòng the, chị Tê Trì, không ngờ chị phóng đãng vậy.”
Tôi vội mở điện thoại xem, mới phát hiện những video riêng tư của mình đã bị lan truyền khắp nhóm gia quyến quân khu.
Tôi tức đến bật cười, nhìn Phó Dụ Thành. Không ngờ anh ta đã lắp camera trong phòng ngủ từ lâu.
Mấy video đó dung lượng đến hơn mười mấy GB.
Tôi bị nhóm gia quyến đẩy ra ngoài cửa.
Phó Dụ Thành nhìn tôi, lên tiếng:
“Đây là biên giới, không phải Bắc Kinh.”
“Cô làm loạn đến cuối cùng, người chịu thiệt chỉ là cô thôi!”
Nói xong, anh ta đóng sầm cửa lại.
Tôi chợt nhớ đến năm đầu tiên sau khi kết hôn. Khi ấy tôi không cẩn thận cắt trúng tay trong lúc nấu ăn, chỉ rách da một chút.
Phó Dụ Thành đã căng thẳng đến mức đỏ cả mắt, lục tung mọi thứ để tìm băng cá nhân.
“Sau này không được chạm vào dao nữa. Anh về sẽ nấu cơm cho em.”
Khi ấy, anh ta nâng niu tôi như công chúa.
Tôi đứng dậy, chụp màn hình lại toàn bộ bằng chứng những video bị phát tán.
Tối hôm đó, tôi thuê một nhà nghỉ và bắt đầu sắp xếp chứng cứ.
Đúng lúc này, Phó Dụ Thành lại gửi thêm vài video đến.
“Lâm Tê Trì, tôi khuyên cô biết điều một chút.”
“Bản thỏa thuận ly hôn tôi đã cho người soạn lại rồi. Cô ký tên, ra đi tay trắng, tôi đảm bảo những video còn lại sẽ không xuất hiện ở bất kỳ đâu.”
“Nếu cô cứ nhất quyết kiện ra tòa…”
Anh ta khựng lại, giọng nhẹ tênh.
“Đến lúc đưa ra trước tòa, người mất mặt không phải tôi đâu.”
Tôi cười khẩy, bình thản nói:
“Phó Dụ Thành, chúng ta gặp nhau ở tòa.”
Phó Dụ Thành sững lại. Không đợi anh ta nói tiếp, tôi lập tức cúp máy.
Ba ngày sau, ngày mở phiên tòa.
Đường Uyển ôm con ngồi ở hàng ghế dự thính, bên cạnh là vài gia quyến quân khu.
Phó Dụ Thành khoanh tay, dáng vẻ như chắc chắn nắm phần thắng.
“Lâm Tê Trì, đây là do cô tự chuốc lấy.”
Tôi bình tĩnh ngồi xuống. Sau khi thẩm phán tuyên bố bắt đầu phiên tòa, tôi trình bày toàn bộ chứng cứ, thậm chí còn sắp xếp rõ ràng mốc thời gian Phó Dụ Thành ở bên người phụ nữ kia.
Luật sư của Phó Dụ Thành đứng dậy nói:
“Những chứng cứ này chưa đủ để chứng minh hai người họ từng có quan hệ bất chính.”
“Nhưng hiện tại cô Lâm đã mang thai, hơn nữa đứa bé không phải của anh Phó.”
Tôi nghe anh ta nói xong. Phó Dụ Thành nhếch môi, khinh miệt nhìn tôi.
Ngay lúc tất cả mọi người đều nghĩ tôi sẽ thua kiện, tôi chậm rãi đứng dậy, lấy ra một bản xét nghiệm ADN huyết thống.
“Thưa thẩm phán, đứa bé trong bụng tôi là con của Phó Dụ Thành.”
“Đây là kết quả giám định ADN, mời ngài xem.”
Lời vừa dứt, cả phòng xử án xôn xao. Phó Dụ Thành bật dậy.
“Sao có thể! Hai tháng trước, sau lần đó, tôi đã ép cô uống thuốc tránh thai rồi, sao có thể!”
Tôi cũng không ngờ mình lại mang thai đúng từ lần đó.
“Lâm Tê Trì, dù cô muốn thắng vụ kiện này cũng không thể nói suông như vậy!”
Cửa lớn đột nhiên bị đẩy mạnh ra.
Một giọng nói uy nghiêm vang lên trong phòng xử án: