Chương 6

800 từ

“Lại còn phải dùng chút tâm tư nhỏ thế này.”

Gió ngoài thành Cô Tô thổi lay vạt áo Triệu Độ.

Hắn xòe lòng bàn tay đưa đến trước mặt ta, nhưng ta không đặt tay lên.

Ta chỉ vịn vào thành xe, tự mình xuống ngựa.

Ta không hiểu vì sao Triệu Độ lại đến tìm ta.

Nếu đã trọng sinh, hắn nên đi tìm Ngu Chi mới phải, hà tất tìm ta?

Như nhìn ra sự khó hiểu của ta, hắn bỗng nói:

“Tương Linh, sau khi nàng chết, trẫm đã giết Ngu Chi để báo thù cho nàng.”

“Trẫm không yêu nàng ta. Chỉ vì nàng ta quá giống nàng khi còn trẻ, trẫm mới lâm hạnh nàng ta.”

Ta còn chưa mở miệng, hắn đã nhắc chuyện cũ với ta.

“Năm đó nàng tự giam mình trong cung Thượng Dương, trẫm vốn nghĩ đợi nàng mềm lòng, nhưng thứ trẫm đợi được lại là tin nàng bệnh chết.”

“Sau này trẫm thường nhớ đến những ngày tháng tốt đẹp xưa kia bên nàng. Trẫm thật sự nhớ nàng.”

“Trong lòng trẫm cũng hối hận. May mà trời xanh thương xót, cho trẫm cơ hội làm lại.”

Nói đến cuối, hắn bảo ta:

“Tương Linh, nàng hòa ly với Sở Tương Tự, trẫm đón nàng hồi kinh.”

Ta chỉ thấy vừa buồn cười vừa vô lý.

“Hoàng thượng, ta rồi cũng sẽ già đi, rồi cũng sẽ khiến người chán ghét.”

“Nếu đã vậy, chi bằng buông tha cho ta, đi tìm cô nương trẻ trung xinh đẹp khác.”

Gió sông thổi rối tóc mai ta.

Khi xưa còn ân ái, hắn thường xuyên vén tóc cho ta.

Lúc này hắn cũng giơ tay như đã làm ngàn vạn lần trước kia, còn ta nghiêng đầu tránh khỏi sự đụng chạm của hắn.

Hắn nhìn bàn tay lơ lửng giữa không trung, ánh mắt hơi tối lại.

Ta hành lễ với hắn.

“Hoàng thượng, kiếp trước người và ta có quá nhiều khúc mắc, đừng dây dưa nữa…”

Hắn ngắt lời ta, trầm giọng nói:

“Đời này, trẫm sẽ cùng nàng già đi.”

“Chỉ có nàng và trẫm, không còn người khác.”

Khi Triệu Độ yêu một người, hắn dốc hết nhiệt tình, vì vậy lời tình cũng thuận miệng mà ra.

Nhưng về sau khi không yêu nữa, lời thề cũng đều thành vô nghĩa.

Thấy ta vẫn cố chấp, hắn bỗng hỏi:

“Tương Linh, nàng hận cô sao?”

Sao có thể không hận?

Kiếp trước khi chết, ta mới ba mươi hai tuổi.

Đời người mới đi được một nửa đã qua loa kết thúc.

Nhưng không ngờ khi thấy ta gật đầu, Triệu Độ lại như thở phào nhẹ nhõm.

Hắn nói:

“Hồng mông sinh lưỡng nghi, hận là cực hạn của yêu.”

“Tương Linh, nàng hận trẫm, là vì trong lòng nàng vẫn còn tình với trẫm.”

“Quá khứ là trẫm phụ nàng quá nhiều. Nếu trẫm khiến nàng tiêu tan oán khí trong lòng, nàng và trẫm bắt đầu lại, được không?”

Dứt lời, hắn lấy từ trong tay áo ra một thanh đoản chủy.

Hắn rút vỏ dao, đưa đến trước mặt ta.

“Tương Linh, trẫm đứng ở đây, mặc nàng trút giận.”

Khoảnh khắc nhận lấy thanh đoản chủy, trong lòng ta trăm mối ngổn ngang.

Ta từng thật sự hận không thể giết chết hắn.

Ngay cả lúc này, ta cũng có ý nghĩ ấy.

Nhưng ta biết, ta không thể giết hắn.

Triệu Độ xuất hành, bên cạnh có một đám ám vệ đi theo.

Nếu ta thật sự giết hắn, trong khoảnh khắc ta sẽ mất mạng.

Nhưng ta oán hận quá.

Trong mắt Triệu Độ, ta là nữ tử yếu mềm không có sức trói gà.

Không dám thấy máu, cũng không dám làm hắn trọng thương.

Cho nên hắn chẳng hề sợ hãi, thản nhiên nhìn ta:

“Tương Linh, ra tay đi.”

Ta giơ tay, cắm mạnh dao vào bả vai hắn.

Máu tươi phun ra.

Cổ tay ta hơi trầm xuống, nắm chuôi dao chậm rãi xoay nửa vòng.

Lưỡi dao nghiền trong máu thịt.

Sống lưng hắn bỗng căng cứng, vai run mạnh.

Ám vệ thấy vậy, định tiến lên.

Nhưng bị hắn ngăn lại.

Hắn nhìn ta, khàn giọng hỏi:

“Tương Linh, như vậy trong lòng nàng dễ chịu hơn chút nào chưa?”

“Có thể tha thứ cho trẫm chưa?”

Ta rút dao ra.

“Hoàng thượng, người nợ ta ba mạng người, trả ta ba dao cũng không quá đáng chứ?”

Trưởng tử của ta chết trong trận hỏa hoạn.

Ấu nữ của ta tắt thở trên chiếc giường lạnh cứng.

Khi xưa ta oán đến mức khóc ra máu.

Dao găm đâm về phía ngực hắn.

Nhưng rốt cuộc không thể.

0%