Tôi và chị gái đều là cá chép chuyển thế. Chị là cá chép đỏ, tượng trưng cho may mắn; còn tôi là cá chép đen, tượng trưng cho vận rủi.
Năm sáu tuổi, tôi chạm vào hợp đồng làm ăn của bố. Ngay hôm đó, công ty ông ấy nổ ra biến cố, nợ hàng chục triệu.
Hôm sau, tôi lại vô tình chạm vào bát thuốc của bà nội. Tối hôm ấy, bà lên cơn nhồi máu cơ tim rồi qua đời.
Tôi áy náy vô cùng, chủ động xin về quê sống cùng bà ngoại.
Sau khi trưởng thành, thể chất cá chép may mắn của chị tôi lan khắp giới thượng lưu Kinh Thành. Nhà họ Cố cưới chị về làm con dâu đổi vận.
Nhưng nhà họ Cố chưa từng coi chị là người. Họ chỉ xem chị như món đồ may mắn mua về, ngày nào cũng ép chị thắp hương cầu phúc.
Vì một dự án của nhà họ Cố, chị tôi thức liền ba ngày ba đêm để cầu phúc, cuối cùng ngất xỉu.
Nhà họ Cố còn chê chị vô dụng, nửa đêm ném chị vào bệnh viện rồi mặc kệ.
Khi tôi nhận được tin chạy đến, cơ thể chị đã lạnh ngắt.
Tôi lo hậu sự cho chị, cầm theo căn cước và giấy xuất viện của chị, quay về nhà họ Cố.
Vừa bước vào cửa, bố mẹ chồng đã ném hợp đồng dự án mới xuống trước mặt tôi, ép tôi lập tức cầu phúc.
Tôi đưa tay ra, siết chặt bản hợp đồng.
“Chúc dự án của tập đoàn Cố thị bán chạy, kiếm được đầy bồn đầy bát.”
“Thế còn tạm được.”
Bố chồng Cố Hồng Vận hài lòng phất tay đuổi tôi đi.
Tôi vừa ra khỏi thư phòng, mẹ chồng Vương Mai đã ném mạnh một đống quần áo bẩn vào lòng tôi.
Tất thối dính mùi mồ hôi chân, áo bóng rổ ướt đẫm mồ hôi sau khi Cố Vân Thâm đá bóng, còn có váy ngủ lụa của bà ta dính rượu vang. Mùi chua thối trộn với mùi mồ hôi xộc thẳng vào mũi, khiến tôi không nhịn được ho khan hai tiếng.
Vương Mai trợn trắng mắt:
“Ho cái gì mà ho? Đừng có giả bệnh để lười biếng, mau đem giặt tay đi!”
Tôi cụp mắt xuống, học theo dáng vẻ nhẫn nhịn trước kia của chị, mềm giọng đáp một tiếng vâng.
Ôm đống quần áo vừa bước qua huyền quan, dì Trương đang ngồi xổm lau sàn ngẩng đầu nhìn tôi một cái. Ánh mắt bà lướt qua nốt ruồi đỏ nhỏ không dễ thấy sau tai tôi.
Miếng giẻ trong tay bà khựng lại hai giây, nhưng không dám lên tiếng. Nhân lúc Vương Mai quay người đi lấy trái cây, bà lén nhét cho tôi một ly sữa ấm, hạ giọng nói:
“Mợ cả, cô vừa về, uống chút đồ nóng lót dạ trước đi.”
Tôi gật đầu.
Lúc còn sống, chị từng kể với tôi, khi con trai ở quê của dì Trương mắc bệnh bạch cầu, chính chị đã lén lấy tiền của mình góp phí phẫu thuật. Dì Trương là người duy nhất trong cả nhà họ Cố từng đối xử tốt với chị.
Khi tôi ngồi xổm trong nhà vệ sinh giặt tay đống quần áo bẩn kia, Vương Mai thỉnh thoảng lại đi tới đá vào chậu giặt, giục tôi mau đi hầm yến, nói tối nay Cố Vân Thâm sẽ đưa đồng nghiệp về ăn cơm mừng dự án chốt xong.
Tôi nhớ mùa đông năm ngoái, chị video call với tôi, hai bàn tay lạnh đến nứt mấy vết máu. Chị nói Vương Mai ép chị giặt tay toàn bộ áo len cashmere của cả nhà. Cố Vân Thâm thì ngồi bên cạnh chơi game, đến một câu bênh vực cũng không nói.
Khi đó tôi nói muốn đến tìm bọn họ tính sổ, chị còn ngăn tôi.
Nghĩ đến đây, sống mũi tôi cay xè, vội cúi đầu xuống.
Hơn bảy giờ tối, hai cha con Cố Hồng Vận vừa nói vừa cười bước vào nhà. Vương Mai bận rộn trong bếp, bưng lên một bàn đầy sơn hào hải vị.
Tôi đứng ở cửa bếp chờ hầu hạ, nghe Cố Hồng Vận cười đập bàn:
“Đợi ngày mai cắt băng khánh thành xong, ít nhất cũng kiếm được hai tỷ. Nhà họ Cố chúng ta coi như chính thức đứng vững ở tầng lớp thượng lưu Kinh Thành rồi!”
Cố Vân Thâm cũng cười phụ họa:
“Vẫn là bố có mắt nhìn xa. Năm đó nếu không cưới Tô Ôn về đổi vận, làm sao chúng ta có ngày tốt lành như hôm nay.”
Tôi siết chặt khung cửa đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, móng tay gần như cắm vào da thịt. Cơn đau khiến tôi hít ngược một hơi lạnh, hận ý trong lòng gần như trào ra.