Chương 1

811 từ

Trước lúc tắt thở, ta nghe thấy mẫu thân đứng ngoài màn trướng, khẽ hỏi một câu:

“Đợi nó đi rồi, A Nhu vào cửa, danh phận phải sắp xếp thế nào?”

Khi ấy, trong cổ họng ta toàn là máu. Ta muốn kêu, nhưng chẳng thể kêu thành tiếng, chỉ có thể mở trừng mắt nhìn tấm màn giường đã ngả vàng trên đỉnh đầu.

Bên ngoài lặng đi một thoáng.

Sau đó là giọng của Tần Nghiễn. Vẫn là giọng điệu không cao không thấp, rất mực hợp tình hợp lý như mọi ngày:

“Không cần để nàng ấy chịu ấm ức. Mấy năm nay, A Nhu cũng chẳng dễ dàng gì.”

Hơi thở cuối cùng của ta, chính là tan đi vào khoảnh khắc ấy.

Khi mở mắt lần nữa, ta đang đứng trước cửa tiểu Phật đường, trong tay bưng một bát tổ yến vừa hầm xong, nóng đến mức đầu ngón tay tê dại.

Bên trong truyền ra giọng của mẫu thân ta và muội muội ta, Tống Nhu.

“Mẫu thân, con không muốn gả đến Phạm gia.” Tống Nhu khóc rất khẽ. “Vị đại công tử kia của Phạm gia từng chết một đời thê tử, trong nhà còn để lại hai đứa nhỏ. Con gả qua đó thì tính là gì chứ?”

Mẫu thân thở dài:

“Ta còn có cách nào? Hai năm nay trong nhà túng thiếu, nhà cửa đàng hoàng thì ai chẳng đòi của hồi môn hậu hĩnh. Bên tỷ tỷ con ngày tháng cũng coi như yên ổn, con cứ qua đó ở ít hôm trước, tránh đầu sóng ngọn gió. Chờ qua đợt này, mẫu thân lại nghĩ cách cho con.”

Tay ta run lên, tổ yến trong bát sánh ra một chút, rơi lên hổ khẩu, nóng đến mức khiến ta giật mình.

Kiếp trước cũng chính là ngày này.

Tống Nhu đến nhà ta “ở tạm”, vậy mà ở một cái là hai năm.

Ban đầu chỉ là ở Đông khóa viện. Về sau, nàng thay ta bế con, thay ta tiếp khách, thay Tần Nghiễn mài mực châm đèn. Tất cả mọi người đều khen nàng hiểu chuyện, khen nàng chu đáo, nói ta có một muội muội như thế là phúc khí.

Chỉ có chính ta biết, nàng không phải vào ở Tần gia.

Mà là từng chút từng chút một, chen vào cuộc đời ta.

Ta đứng ngoài cửa rất lâu, sau đó mới đẩy cửa bước vào.

Mẫu thân vừa trông thấy ta, chút khó xử trên mặt liền thu lại, vẫn là dáng vẻ ôn hòa thường ngày:

“Con đến đúng lúc lắm, ta đang định bàn với con. Gần đây trong lòng A Nhu khó chịu, cứ để nó qua chỗ con ở ít hôm, giải khuây một chút. Con là tỷ tỷ, phải chăm sóc nó nhiều hơn.”

Ta đặt bát tổ yến xuống bàn, chậm rãi nói:

“Nó có thể đến ở ba ngày. Ba ngày sau, con sẽ thay nó tìm một viện khác.”

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Tống Nhu đỏ hoe mắt nhìn ta, tựa như không nghe hiểu.

Mẫu thân là người đầu tiên sa sầm mặt:

“Con nói vậy là có ý gì?”

“Không có ý gì cả.” Ta giấu chỗ bị bỏng đỏ trên tay ra sau lưng. “Con trai con còn nhỏ, bản thân con cũng không rảnh rỗi. Nếu nó thật sự muốn giải khuây, con bỏ bạc thuê cho nó một tiểu viện ở Tây Hạng, lại phái hai bà tử qua hầu hạ. Như vậy tiện hơn ở chỗ con.”

Mẫu thân nhìn chằm chằm ta, một lúc lâu sau mới nói:

“Con đang sợ cái gì? Sợ người ngoài đàm tiếu, hay sợ muội muội chướng mắt con?”

Lời này hỏi rất nhẹ, nhưng lưỡi dao lại đưa ra rất quen tay.

Từ nhỏ ta sợ nhất dáng vẻ này của bà. Bà không đập bàn, không mắng chửi, chỉ dùng ánh mắt thất vọng nhìn ngươi, khiến ngươi tự thấy mình chẳng ra gì.

Tống Nhu vội kéo tay áo bà:

“Mẫu thân, đừng nói nữa, tỷ tỷ cũng có nỗi khó xử của tỷ ấy…”

Nàng càng nói như vậy, mẫu thân càng giống như đang thay nàng chịu uất ức.

Ta nhìn hai người họ, bỗng nhớ đến lúc kiếp trước ta sắp chết, Tống Nhu cũng đứng ngoài màn trướng, im lặng không nói. Chỉ có mẫu thân thay nàng hỏi câu kia:

Đợi nó đi rồi, A Nhu vào cửa, danh phận phải sắp xếp thế nào?

Lòng ta lạnh buốt, giọng lại bình thản:

“Cứ quyết định như vậy đi. Nếu nó không muốn gả đến Phạm gia, con sẽ giúp nó xem xét một mối khác.”

Mẫu thân còn muốn nói gì đó, nhưng ta đã xoay người rời đi.

0%