Ngày thứ hai sau khi phu quân Tiêu Cảnh được thăng quan, hắn muốn nạp thiếp.
Người hắn muốn nạp là biểu muội thanh mai trúc mã của hắn, cũng là người từng gả cho kẻ khác.
Dù trong lòng ta nuốt xuống bao tủi nhục, nhưng đặt tay lên bụng đã lộ rõ thai, ta vẫn không phản đối.
Lễ nạp thiếp, trà kính chính thất, ta đều không làm khó nàng ta.
Sau khi vào phủ, nàng ta tranh sủng, mạo phạm bề trên, đoạt quyền quản gia.
Những chuyện ấy ta đều không để bụng.
Nhưng nàng ta ỷ vào sự sủng ái của phu quân, cố ý đẩy ta xuống nước.
Hại ta sảy thai, còn suýt mất nửa cái mạng.
Vậy mà Tiêu Cảnh chỉ hời hợt phạt nàng ta cấm túc.
Biết tin ấy, ta không khóc lóc ầm ĩ.
Ta chỉ viết một phong thư gửi về nhà mẹ đẻ.
Ngày đầu tiên sau khi ở cữ xong, ta ném một nam nhân vào phòng nàng ta.
Trong căn phòng nồng mùi máu tanh, ta vừa giành lại một mạng từ điện Diêm Vương.
Ta yếu ớt nằm trên giường, nghe Tiêu Cảnh dịu giọng an ủi.
Trên mặt hắn mang vài phần lo lắng, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.
“Thanh Hoan, nàng đừng quá đau lòng. Sau này chúng ta vẫn sẽ có con.”
“Còn về Tĩnh Thư…”
Hắn thở dài, nhưng lời nói ra lại mang theo chút cứng rắn.
“Ta đã phạt nàng ấy quỳ ở từ đường. Sau khi ra ngoài cũng sẽ cấm túc ba tháng, đãi ngộ giảm một nửa.”
“Nàng cũng đừng làm gì nàng ấy nữa. Trước mắt dưỡng thân thể cho tốt mới là chuyện quan trọng.”
Ta nghe những lời ấy, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Ta mặc hắn nắm tay mình, cũng mặc hắn cứ nhẹ tênh gạt chuyện này sang một bên.
Trước khi rời đi, hắn cẩn thận đặt tay ta vào trong chăn, còn giúp ta dém lại góc chăn.
Hắn dặn đám hạ nhân của ta:
“Chăm sóc phu nhân các ngươi cho tốt. Nếu xảy ra nửa điểm sai sót, ta sẽ hỏi tội các ngươi.”
Hạ nhân quỳ đầy phòng, đồng thanh đáp vâng.
Sau khi Tiêu Cảnh rời đi, nha hoàn thân cận của ta là Hồng Ngọc cho những người khác lui ra.
“Phu nhân…”
Nàng quỳ bên giường ta, gương mặt tiều tụy, nước mắt không ngừng rơi.
Về chuyện ta sảy thai, trông nàng còn đau lòng hơn cả người phụ thân là Tiêu Cảnh.
“Sau khi người và Lâm di nương rơi xuống nước, chủ quân đã cứu Lâm di nương trước.”
“Biết người sảy thai rồi, việc đầu tiên chủ quân làm là phong tỏa phủ, không cho ai ra vào.”
Nói đến đây, Hồng Ngọc hận đến nghiến răng.
“Tử Ngọc bẩm với chủ quân rằng chính Lâm di nương cố ý đẩy người xuống nước, nhưng chủ quân không tin, còn phạt Tử Ngọc.”
“Sau khi đại phu nói không giữ được đứa bé, Lâm di nương bị phạt đi quỳ từ đường. Nay người tỉnh rồi, nàng ta cũng được đưa về Lan Chi Viện.”
“Viện ấy bị người vây kín, người của chính viện chúng ta căn bản không thể tới gần.”
Hồng Ngọc nói xong thì im lặng, vẫn quỳ bên giường ta.
Ta biết nàng đang tự trách.
Nhưng ta đã không còn sức để mở miệng nữa.
Ta mệt mỏi nhắm mắt, mặc nước mắt thấm ướt gối chăn.
Trong phòng lặng đi rất lâu.
“Hồng Ngọc, lấy bút mực giấy nghiên tới đây. Lấy loại giấy trong của hồi môn của ta.”
Sau khi viết xong phong thư ấy, ta cũng hoàn toàn kiệt sức.
Rồi ta mê man thiếp đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, Hồng Ngọc đang hầu bên cạnh.
“Phu nhân, phong thư ấy bị người của chủ quân chặn lại rồi.”
Tin này chẳng khiến ta bất ngờ.
Hắn lập tức phong tỏa tin tức, chẳng phải chính là sợ người của ta đưa thư về nhà mẹ đẻ sao?
Không sao.
Nội dung trên phong thư ấy, hắn nhìn không ra điểm nào bất thường.
Khi Tiêu Cảnh tới, ta đang nhìn bộ y phục nhỏ ta làm cho đứa con chưa kịp chào đời.
Thấy vậy, hắn hơi khựng lại.
“Thanh Hoan, thân thể nàng còn chưa dưỡng tốt. Nhìn những thứ này chỉ khiến nàng đau lòng, không có lợi cho việc dưỡng thân.”
Qua một đêm, hắn cũng tiều tụy đi đôi chút.
Hắn nhẹ nhàng lấy bộ y phục nhỏ khỏi tay ta.
Ta không chống cự.
Cũng không nói một lời.
“Thanh Hoan, mất con ta cũng rất đau lòng. Nhưng bây giờ, điều ta mong nhất là nàng dưỡng thân thể cho tốt.”