Ta làm hoàng hậu mười năm, mẫu nghi thiên hạ, hiền lương rộng lượng. Chỉ đến trước khi chết, ta mới chơi một chút tâm cơ.
Ta cầu hoàng đế Dung Tễ đừng lập Lãnh quý phi, người hắn yêu, làm kế hậu.
Hắn đồng ý.
Sau khi chết, hồn phách ta không yên, tự trách mình đê hèn. Dù sao Lãnh quý phi cũng không phải người xấu, càng chưa từng có lỗi với ta.
Vậy nên khi trở lại năm mười bảy tuổi, phụ thân hỏi ta có bằng lòng làm Thái tử phi hay không, ta đáp:
“Không muốn.
“Thái tử đã có người trong lòng. Ngài ấy và cô nương nhà họ Lãnh tình đầu ý hợp, phụ thân cần gì phải chen ngang một cước.”
Ngay giây sau, phụ thân bật cười:
“Làm gì có chuyện tình đầu ý hợp. Thái tử căn bản không thích cô nương nhà họ Lãnh.”
Lời này của phụ thân khiến ta sững ra.
Dung Tễ từ nhỏ đã thường đến Lãnh gia, cùng tiểu thư Lãnh gia là Lãnh Trác Miên càng là thanh mai trúc mã. Khắp kinh thành ai chẳng biết hai người họ tình sâu nghĩa nặng.
Sao lại có chuyện không thích?
Ta khó hiểu, nhíu mày nói:
“Phụ thân cần gì phải nói dối?
“Con biết phụ thân muốn nương nhờ Thái tử để bảo toàn gia tộc, nhưng cũng không cần lừa gạt con.”
Ta sinh ra ở Yến gia, lớn lên ở Yến gia. Nhận sự che chở của gia tộc, đương nhiên cũng phải dốc sức vì gia tộc.
Đời trước ta đã từng làm vậy.
Gả cho Thái tử, làm một Thái tử phi, một hoàng hậu xứng chức.
Cả đời vắt kiệt tâm huyết, không dám đi sai một bước, chỉ cầu làm tròn trách nhiệm, trọn đạo hiếu.
Ta không thẹn với Dung Tễ, cũng không thẹn với Yến gia.
Điều duy nhất ta mắc nợ, lại là với tình địch cũ.
Lãnh Trác Miên không có lỗi với ta.
Khi làm trắc phi, nàng giữ đúng tôn ti. Khi làm cung phi, nàng biết tiến biết lui.
Vậy mà yêu cầu trước khi chết của ta lại khiến nàng vô duyên với hậu vị.
Hậu vị vốn nên thuộc về nàng.
Chuyện ấy khiến ta canh cánh mãi trong lòng.
Vì vậy sống lại một đời, ta chỉ muốn thành toàn.
Nhưng lời phụ thân nói hôm nay lại hoàn toàn không giống những gì ta vẫn tưởng.
Yến thị không cần nương nhờ Thái tử.
Ngược lại, chính Thái tử mới cần Yến thị giúp sức.
“Hắn tuy đã được lập làm Thái tử, nhưng cũng chỉ là con thứ. Tứ hoàng tử văn võ song toàn, so với hắn cũng không kém.”
“Ban đầu ta vốn định gả con cho Tứ hoàng tử, nhưng chính Thái tử đích thân mở lời, muốn kết thông gia với Yến thị ta.”
Giọng phụ thân có phần đắc ý:
“Hắn hứa hẹn trọng hậu, ta mới đồng ý.”
Ta: “…”
Ta vẫn luôn không biết, thì ra là Dung Tễ chủ động cầu cưới ta.
“Hắn sẽ lập con làm chính thê. Sau này con chính là hoàng hậu.”
Phụ thân tràn đầy tự tin, xem ra đã đạt thành thỏa thuận với Dung Tễ.
Nhưng ta chỉ có một nghi vấn.
“Lãnh gia biết chuyện này không?”
“Con nói xem?”
Ta mím môi.
“…Con muốn gặp Thái tử một lần.”
Ta gặp Dung Tễ ở yến tiệc thưởng hoa.
Ngoài Dung Tễ ra, còn có Lãnh Trác Miên.
Nàng đi qua giàn hoa rực rỡ, khóe môi ngậm cười, bước chân nhẹ nhàng.
Mà cách một khóm hoa, ta đứng cùng Dung Tễ.
Ta nói:
“Ý của Thái tử điện hạ, phụ thân ta đã nói với ta rồi.”
Dung Tễ gật đầu.
Ánh mắt hắn rơi trên mặt ta, giọng ôn hòa:
“Yến cô nương yên tâm. Cô đã thành tâm cầu cưới, đương nhiên sẽ đối xử tốt với chính thê.”
“…”
Quả thật hắn đã đối xử tốt với chính thê.
Nhưng không tính là đối xử tốt với “Yến Chân” ta.
Câu hắn nói với ta nhiều nhất là cảm kích những gì ta đã bỏ ra, nhưng trong lòng hắn từ lâu đã có người thương sâu nặng.
“…A Miên đối với trẫm là duy nhất.”
Lãnh Trác Miên là duy nhất của hắn, câu này hắn chưa từng thay đổi.
Ta bất lực trước điều đó.
Nhưng cũng không oán hận.
Mười năm trong cung, ta luôn nghĩ: không có tình thì không có tình thôi. Đế vương cũng có nỗi bất đắc dĩ của đế vương.
Những chuyện thân bất do kỷ, nói gì đến đúng sai.
Nhưng đến hôm nay ta mới biết, thật ra hắn vẫn luôn có lựa chọn.