Ta ừ một tiếng.
Nghĩ chắc là vậy.
Nếu chỉ là giao dịch lợi ích, gả cho ai cũng như nhau.
Nữ nhi Yến gia đâu chỉ có một mình ta.
Đường muội của ta, Yến Hòa nhà nhị thúc, cũng đã đến tuổi.
Ta không được thì đổi người là xong.
Ta tự thấy chuyện này tám chín phần đã thành, trong lòng nhẹ nhõm không ít, chỉ chờ phụ thân đến nói với ta.
Không ngờ không chờ được phụ thân, lại chờ được Dung Tễ.
Hắn chặn ta dưới hành lang.
“Điện hạ.” Ta hành lễ.
Dung Tễ ừ một tiếng, đánh giá ta một lượt:
“Nghe nói Yến cô nương bệnh rồi, đã khỏe chưa?”
Ta khẽ chớp mắt.
Xem ra ta đoán không sai, phụ thân quả nhiên muốn đổi người.
Chỉ là ông không dám nói bát tự ta không tốt, làm tổn hại thể diện Yến gia.
Bèn bịa ra cớ ta thân thể yếu ớt.
Đương nhiên ta sẽ không vạch trần.
“Cũng tạm.” Ta nói. “Đều là bệnh cũ thôi.”
Dừng một chút, ta lại thêm một câu:
“Từ nhỏ ta đã thường sinh bệnh.”
Dung Tễ cười:
“Vậy Yến cô nương phải bảo trọng thân thể.”
Ánh mắt hắn hàm chứa ý sâu xa:
“Yến cô nương dù sao cũng là trưởng nữ của Yến thái phó, là đích trưởng nữ của Yến thị, thân phận không tầm thường, không phải người khác có thể so sánh.
“Ngày thường phải chú ý nhiều hơn.
“Nhưng cũng không cần quá lo lắng. Đợi ngày sau chúng ta thành hôn, cô sẽ mời danh y khắp nơi cho Yến cô nương, điều dưỡng thân thể thật tốt.
“Nhất định chữa khỏi bệnh cũ của Yến cô nương.”
Ta: “…”
Ta hiểu rồi.
Dung Tễ không đồng ý đổi người.
Đây là điều ta không ngờ tới.
Ta tưởng nữ nhi Yến gia đối với hắn đều không khác biệt.
Lại quên rằng đối với Dung Tễ, đích thứ khác nhau.
Sở dĩ hắn vất vả tính toán như vậy, đều là vì thua ở thân phận không phải con chính thất.
Cho nên, hắn tuyệt đối sẽ không cưới một thứ nữ.
Hương hoa trong sân lan tỏa.
Ta nhất thời nghẹn lời, không biết đáp thế nào.
Dung Tễ thấy vậy, chắp tay sau lưng cười.
“Thái phó vẫn không tin cô.
“Cô là trữ quân, đã mở lời thì đương nhiên sẽ giữ lời hứa, tuyệt không đổi ý.
“Còn về tứ đệ… Trên triều đình kỵ nhất là dao động không yên. Muốn ăn cả hai đầu, thường sẽ thành ra trộm gà không được còn mất nắm thóc.”
Hắn nhìn ta:
“Yến cô nương nói có phải không?”
Ta ngước mắt.
Khóe miệng Dung Tễ tuy đang cười, nhưng đáy mắt không hề có ý cười.
Hắn đang tức giận.
Ta im lặng một lát, nói:
“Thật ra là bát tự của ta yếu, không xứng với mệnh cách của điện hạ.”
“Yến cô nương thế mà tin mấy lời vô căn cứ đó?” Dung Tễ buồn cười. “Lời thuật sĩ sao có thể tin?”
“…”
Ta không còn gì để nói.
Cuối cùng chỉ có thể đáp:
“Điện hạ nói phải.
“Thần nữ đã hiểu.”
Dung Tễ gật đầu, lúc này mới lộ ra chút ý cười.
Cuộc đối thoại này rất nhanh truyền đến chỗ phụ thân.
Phụ thân phiền muộn.
Ta cũng thấy buồn cười.
Tính tới tính lui, không tính được bệnh đa nghi của Dung Tễ.
Nhị thúc nói:
“…Nếu hắn không tin thì thôi, cũng đâu phải chúng ta vội vàng cầu xin hắn.”
Phụ thân không chịu.
“Hôm trước đã đắc tội Tứ hoàng tử, giờ đổi ý đắc tội thêm Thái tử, vậy thật sự không còn đường lui.”
Nhị thúc hỏi:
“Vậy phải làm sao?”
Phụ thân không nói, quay đầu nhìn ta, rõ ràng không hài lòng.
Ta biết, ông đang giận ta không có tiền đồ.
Ông mời thuật sĩ đến xem tướng cho ta, nhưng mắt ta trong, khí tức bình hòa.
Không phải tướng yểu mệnh hay mang sát khí.
Cuối cùng chỉ được một câu “mệnh số không hợp”.
Người trong nhà đều nói ta vận khí kém.
Nhưng ta không để ý.
Ta từng có số mệnh tốt, mẫu nghi thiên hạ, lưu danh sử xanh.
Thì đã sao?
Ta vẫn chết sớm như vậy.
Trên giường bệnh, vô số người đến thăm ta, nhưng mỗi người đều có mục đích riêng.
Dung Tễ nói cảm kích ta có công xử lý hậu cung.
Phụ thân nói muốn ta trước khi chết lại mưu lợi cho gia tộc.
Bọn họ đều khóc hoàng hậu.
Nhưng không ai khóc Yến Chân.
Khi nuốt xuống hơi thở cuối cùng, ta chỉ mong vĩnh viễn không có kiếp sau.