Với sự thông minh của Lãnh Hoài Khuynh, hẳn đã nhận ra hôm nay Dung Tễ khác thường.
Nhưng chưa chắc sẽ nghĩ sâu.
Dù sao Lãnh gia trung thành tận tụy với Thái tử.
Sao có thể nghĩ hắn sẽ bội ước.
Tỳ nữ hỏi ta, nếu đã quan tâm Lãnh cô nương như vậy, vì sao không trực tiếp nói cho nàng ấy chân tướng.
“Cô nương cứ nói thẳng với nàng ấy là được mà.”
Ta hỏi:
“Lấy thân phận gì để nói?”
Tỳ nữ: “…”
Ta cũng họ Yến.
Tin Thái tử muốn cưới nữ nhi Yến thị chưa truyền ra ngoài.
Ta đi nói, Lãnh Trác Miên sẽ không tin.
Ngược lại sẽ cho rằng ta cố ý khiêu khích.
“Vậy phải làm sao?”
“Từ từ tính.”
Hoặc đợi Dung Tễ lương tâm phát hiện.
“Không cần khách khí.” Ta hỏi. “Lãnh cô nương vẫn ổn chứ?”
“Sẽ ổn thôi.”
Lãnh Hoài Khuynh nói:
“Đau nhất thời, vẫn hơn làm một kẻ hồ đồ cả đời.”
Ta hỏi:
“Thái tử tin sao?”
Lãnh Hoài Khuynh bình tĩnh nói:
“Tin hay không tin, A Miên cũng sẽ không gả vào Đông cung nữa.”
Lãnh thị là thanh lưu, thanh lưu có kiêu ngạo của thanh lưu.
Nhưng ta lo Lãnh Hoài Khuynh chưa chắc tính lại được Dung Tễ.
Lãnh Hoài Khuynh cười.
“Dù tính không lại, cùng lắm thì kháng chỉ.
“Gốc rễ Thái tử chưa sâu, ta sớm chuẩn bị, cũng chưa chắc sẽ bị làm sao.”
Đúng vậy.
Đời này mọi thứ đều còn kịp.
Dung Tễ chưa thành đại thụ chọc trời, chưa thể che khuất trời đất.
Lãnh Trác Miên có lựa chọn.
Ta cũng có.
Ta đề nghị với phụ thân cho ta về quê cũ Cốc Dương.
“Thái tử tới nhiều, nữ nhi mỗi lần gặp ngài ấy lại bệnh một lần, rốt cuộc không phải kế lâu dài.
“Nữ nhi còn chưa muốn chết.”
Phụ thân trầm ngâm.
Ông đại khái cũng cảm thấy cứ để ta chết như thế thì đáng tiếc.
“Quê cũ Cốc Dương quá xa. Nếu thật sự không được, con đến chùa ở vài ngày đi.
“Nghe kinh, cũng có thể tránh tà.”
Ta không có ý kiến.
Kiếp này ta sẽ không gả cho Dung Tễ nữa, cũng bù đắp được món nợ với Lãnh Trác Miên.
Vậy thì ở đâu cũng được.
Còn đường lui… ta đương nhiên biết hiện giờ mình vẫn chưa thể tự lựa chọn.
Nhưng không sao.
Chỉ cần ta đi về phía trước, sẽ có lối ra.
…
Ngày ta rời phủ, đúng lúc Dung Tễ vào cửa.
Nhìn thấy ta, hắn khựng lại, đánh giá ta một lượt, ánh mắt phức tạp.
Ta cười nhạt, không biết Yến Hòa đã nói gì với hắn về ta.
Ta nghĩ chắc nàng cũng không dám nói xấu ta. Dù sao nữ nhi Yến gia không tốt, với chính nàng cũng chẳng có lợi.
Đại khái chỉ là một câu:
“Yến Chân? Mệnh không dài, làm hoàng hậu vài năm rồi chết, điện hạ không cần để ý nàng ta.”
Đúng vậy.
Không cần để ý ta.
Sử sách cũng được, đời trước đời này cũng được.
Ta đều chỉ là một nguyên phối không có cảm giác tồn tại.
Những lời thế nhân nói đế hậu tình thâm, chẳng qua là lời ca tụng sai lầm của người không biết chân tướng.
Dung Tễ hỏi:
“Nghe nói Yến cô nương muốn lên núi dưỡng bệnh?”
Ta đáp:
“Vâng.”
“Yến cô nương cũng đã đến tuổi, lại yếu ớt như vậy, e là không dễ hôn phối.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, không biết hắn có ý gì.
“…Hoặc cô có thể làm mai cho Yến cô nương, tìm một lang quân như ý.”
“…”
Tự mình đa tình cũng chỉ đến thế mà thôi.
Hoặc hắn không phải tự mình đa tình.
Mà là phòng xa.
Dù sao ta cũng họ Yến.
Dung Tễ vẫn luôn sợ phụ thân ta bắt cá hai tay, đương nhiên sẽ để ý ta gả cho ai.
“Đương nhiên.” Giọng Dung Tễ trầm xuống. “Nếu Yến cô nương không muốn gả cho người khác, vị trí trắc phi Đông cung, cô cũng có thể chừa lại cho Yến cô nương.”
Hắn quả thật vô sỉ hơn ta tưởng.
Ta cười cười, hỏi:
“Giống như điện hạ đối với Lãnh cô nương?”
Nhắc đến Lãnh Trác Miên, ý cười của Dung Tễ hơi khựng lại.
Sau đó hắn nói:
“A Miên đang dưỡng bệnh trên núi. Đợi nàng ấy khỏe rồi, đương nhiên cũng phải gả cho cô.”
“Gả? Không phải nạp sao?”
Cần gì nói cho đường hoàng như vậy.
Dung Tễ không vui:
“A Miên sẽ không để ý những hư danh này. Nàng ấy chỉ cần ở bên cô là được.”