Chương 6

808 từ

Điều thứ hai: Bên B cam kết không tồn tại vấn đề nghiêm trọng về phẩm hạnh cá nhân có thể ảnh hưởng đến quyết định đầu tư của Bên A. Nếu có che giấu, Bên A có quyền chấm dứt thỏa thuận và truy cứu thiệt hại.

Điều thứ ba: Thỏa thuận này được ký kết và công chứng tại văn phòng công chứng, có hiệu lực pháp lý.

Khi Trình Vi gửi hợp đồng cho tôi, chị ấy kèm một câu:

“Chỉ cần anh ta ký bản hợp đồng này, em chẳng khác nào cầm dao đặt lên cổ anh ta.”

Tôi in hợp đồng ra.

Hai bản.

Một bản để anh ta ký.

Một bản cất trong két bảo hiểm của Trình Vi.

Lịch hẹn ở văn phòng công chứng đã được đặt xong.

5.

Trần Hạo ký hợp đồng.

Tại văn phòng công chứng.

Công chứng viên hoàn tất quy trình, đóng dấu.

Suốt quá trình, anh ta cười rất vui vẻ.

“Làm trang trọng thế.” Anh ta khoác vai tôi, “Chúng ta là vợ chồng, còn cần công chứng sao?”

Vẫn chưa cưới.

Nhưng tôi không sửa lời anh ta.

“Cho yên tâm thôi mà.” Tôi cười nhẹ.

“Được được, nghe lời vợ.”

Hai triệu được chuyển ngay trong ngày.

Tôi tận mắt nhìn số tiền ấy từ tài khoản của mình vào tài khoản công ty của Hạo Thần.

Sau đó—

Tôi về nhà mở máy tính.

Lão Trịnh gửi cho tôi một tin nhắn:

“Chị dâu, chiều nay cậu ta lại chuyển một khoản. 800 nghìn. Cho Chu Đình.”

800 nghìn.

Tôi vừa chuyển 2 triệu, trong ngày đã bị rút đi 800 nghìn.

Tôi nhìn chằm chằm con số ấy.

Kiếp trước, tôi không biết tiền đi đâu.

Kiếp này, tôi nhìn nó chảy vào tài khoản của Chu Đình.

Một giây. Hai giây.

Tôi chụp màn hình lại.

Lưu vào thư mục mã hóa.

Một tháng tiếp theo.

Trần Hạo lần lượt lại “mượn” thêm vài khoản.

Mỗi lần đều có lý do khác nhau.

Tôi phối hợp với từng khoản.

Mỗi khoản đều để Trình Vi làm công chứng.

Mỗi khoản đều có ảnh chụp nội bộ từ lão Trịnh làm chứng—tiền vừa vào tài khoản, trong vòng 24 giờ đã bị chuyển đi.

Trong một tháng, tổng số tiền tôi “đầu tư” đã đạt 3,4 triệu.

Cộng thêm 600 nghìn trước đó.

Tổng cộng 4 triệu.

Trong đó ít nhất 2,8 triệu đã chảy vào tài khoản của Chu Đình.

Và tất cả những thứ này, Trình Vi đều có chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.

Lịch sử chuyển khoản. Hợp đồng công chứng. Dòng tiền nội bộ công ty. Biên bản lời khai nhân chứng của lão Trịnh.

Anh ta tưởng tôi là máy rút tiền.

Anh ta không biết máy rút tiền đã lắp camera.

Một buổi chiều.

Tôi dọn tủ quần áo ở nhà, tìm thấy một chiếc USB.

Kiếp trước nó không tồn tại.

Vì kiếp này tôi đã làm một việc kiếp trước chưa từng làm—

Tôi đặt một cây bút ghi âm trong phòng làm việc của Trần Hạo.

Giấu sau cuốn sách “Từ 0 đến 1” ở tầng thứ ba của kệ sách.

Anh ta không đọc sách. Cuốn đó là tôi mua.

Bút ghi âm đã ghi suốt hai tuần.

Tôi cắm USB, đeo tai nghe, bắt đầu nghe.

Phần lớn là âm thanh vô dụng. Gọi điện bàn công việc, nói chuyện với lão Trịnh, tự lẩm bẩm.

Cho đến đoạn ghi âm ngày thứ chín.

Tối hôm đó, mười giờ rưỡi.

Trần Hạo gọi điện trong phòng làm việc.

Giọng rất nhỏ.

“Em yêu, đừng vội, tiền sắp đến rồi.”

Ngừng một lát.

“Cô ta sẽ không biết đâu. Cô ta chỉ là một cái máy rút tiền thôi.”

Ngừng.

“Yên tâm, anh cho người theo dõi điện thoại của cô ta rồi. Cái app giấy vay nợ của cô ta ấy—đợi anh lấy được mật khẩu, xóa thẳng luôn. Đến lúc đó cô ta lấy gì kiện anh?”

Tôi tháo tai nghe xuống.

Tay run lên.

Không phải vì tức giận.

Cơn giận của kiếp trước đã cháy cạn rồi.

Bây giờ tôi run là vì—

Cuối cùng tôi cũng nghe được.

Vì sao giấy vay nợ của tôi ở kiếp trước lại biến mất.

Không phải lỗi hệ thống.

Không phải điện thoại hỏng.

Là anh ta.

Anh ta đã lên kế hoạch từ trước.

Anh ta cho người theo dõi điện thoại của tôi. Anh ta muốn mật khẩu của tôi. Anh ta muốn xóa sạch chứng cứ.

Rồi sau đó—

Để tôi ra đi tay trắng.

Kiếp trước, anh ta đã thành công.

Tôi không lấy lại được một đồng.

Bố tôi tức đến mức nhồi máu cơ tim phải nhập viện.

0%