Chương 1

815 từ

Di nguyện duy nhất của Úy Trì Uyên trước khi chết là không được hợp táng với ta, người thê tử kết tóc của chàng.

Con cháu, thân quyến đều kinh ngạc, chỉ có ta vẫn mặt không cảm xúc.

Chàng hận ta năm xưa đã mạo nhận tín vật, khiến chàng bỏ lỡ tỷ tỷ song sinh của ta, còn khiến tỷ ấy phí hoài cả đời trong cung rồi uất ức mà chết.

Khi còn sống đã là một đôi oán ngẫu, chết rồi càng chẳng cần dây dưa.

Sau một tang lễ long trọng, thể diện, ta chìm vào giấc ngủ nặng nề.

Khi mở mắt lần nữa, ta lại trở về thời niên thiếu, khi còn chưa xuất giá.

Tỷ tỷ đang cười rạng rỡ, ghé vào nói nhỏ với ta.

“Lạc nhi, muội thấy công tử Úy Trì gia thế nào?”

Ta lặng lẽ nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt.

Gương mặt ấy giống hệt khuôn mặt ta từng nhìn thấy trong gương mỗi sáng khi còn trẻ.

Mười lăm năm rồi, cuối cùng Tô Vân Thù cũng bước vào giấc mộng của ta.

Sau khi Úy Trì Uyên chết.

“Ngẩn ra làm gì thế? Ta đang nói chuyện với muội mà.”

Tỷ ấy huých nhẹ khuỷu tay ta. Trên gương mặt gần như chẳng khác ta là mấy ấy lại hiện lên vẻ lanh lợi hoàn toàn khác biệt.

“Tháng trước Úy Trì tướng quân dẫn Úy Trì Uyên đại thắng trở về kinh, muội cũng lén đi xem rồi đúng không? Đừng tưởng ta không nhìn thấy. Yến tiệc lần này, muội cũng cứ lén nhìn chàng ấy mãi.”

Ta ngẩn người nhìn tỷ ấy.

Những lời này sao lại giống hệt những gì tỷ ấy từng nói hai mươi năm trước?

“Nếu muội thích chàng ấy, ta có một cách…”

“A tỷ, cẩn lời.”

Ta ngắt lời tỷ ấy.

“Úy Trì công tử là thiếu niên anh hùng, ai nhìn nhiều thêm vài lần cũng là chuyện thường. Mong tỷ tỷ đừng tùy tiện suy đoán.”

Không kịp nhìn vẻ mặt tỷ ấy, ta lần theo ký ức, đi qua sân viện quen thuộc trở về khuê phòng.

Nhìn cách bài trí quen thuộc trong phòng, lúc này ta mới chắc chắn rằng mình đã trọng sinh.

Trọng sinh về lúc ta còn chưa nói ra lời dối trá kia, chưa đem cả đời mình đặt cược vào đó.

Ta khẽ bật cười, nhưng trên mặt lại lạnh buốt vì nước mắt.

Mười lăm năm, tròn mười lăm năm.

Từ sau khi Tô Vân Thù chết, ta một mình đối diện với Úy Trì phủ lạnh lẽo suốt mười lăm năm.

Úy Trì Uyên thà chém giết ngoài sa trường cũng không chịu trở về.

Ta một mình quản lý Úy Trì phủ rộng lớn, trên hiếu kính công bà, dưới nuôi dạy con cái. Vậy mà trước khi Úy Trì Uyên bệnh cũ tái phát mà chết, thứ ta nhận được lại là di nguyện chàng không muốn hợp táng cùng ta.

Có thể thấy chàng hận ta đến cùng cực.

Con cháu, thân quyến đều an ủi ta, còn ta lại cảm thấy như được giải thoát.

Nếu thật sự có thế giới sau khi chết, ta cũng không muốn tiếp tục dây dưa với chàng nữa.

Có lẽ ông trời đã nghe thấy tâm nguyện của ta, vậy mà thật sự cho ta được làm lại một lần.

Kiếp trước, Tô Vân Thù theo cữu cữu ngao du bên ngoài, tình cờ cứu được Úy Trì Uyên đang bị thương.

Hai người ở chung vài ngày, Úy Trì Uyên liền âm thầm sinh tình với tỷ ấy.

Trước khi rời đi, chàng còn nói rõ thân phận thật, để lại một miếng ngọc bội làm tín vật.

Lúc đó Tô Vân Thù mới biết, chàng là con trai của Úy Trì tướng quân.

Úy Trì tướng quân rất được hoàng thượng trọng dụng. Sau đại thắng ở Bình Thành, địa vị của ông ấy càng ngày càng lên cao.

Đó chính là đối tượng mà Thành vương, người Tô Vân Thù ngưỡng mộ, muốn lôi kéo.

Tô gia đứng về phía Thành vương, còn tỷ ấy gần như đã chắc chắn sẽ trở thành Thành vương phi.

Tỷ ấy nhìn ra ta âm thầm ái mộ Úy Trì Uyên, liền nhường miếng ngọc bội kia cho ta, cho phép ta tiếp cận Úy Trì Uyên.

Mục đích là để Úy Trì gia và Tô gia trở thành thông gia, mở rộng thế lực cho Thành vương.

Sau này việc ấy quả thật đã thành.

Nhưng Thành vương vừa đăng cơ, người đầu tiên bị hắn đá văng ra lại chính là Tô Vân Thù, người đã dốc không ít sức giúp hắn đoạt vị. Hắn chuyên sủng vị biểu muội quý phi kia.

0%