Chương 2

814 từ

Ta rũ mắt nói:

“Ở Chiếu ngục lâu rồi, dù sao cũng phải học cách chừa cho mình một con đường sống.”

“Trước đây nàng đâu từng phòng bị ta.”

Câu này hắn nói rất khẽ.

Khẽ đến mức chỉ có ta nghe thấy.

Ta cũng hạ thấp giọng:

“Thẩm Hành trước đây đã chết rồi.”

Ta vào Chiếu ngục năm mười bốn tuổi.

Năm ấy, tuyết trong kinh rất lớn.

Phụ thân ta là quan vận lương nơi biên quan, vì một phong thư thông địch giả tạo mà cả nhà bị hạ ngục.

Mẫu thân bệnh chết trong lao.

Phụ thân bị chém.

Trước khi ta bị bán vào Giáo phường, Bùi Tự đã đưa ta đi.

Khi đó hắn vẫn chưa phải Nhiếp chính vương.

Chỉ là một tam hoàng tử không được sủng ái.

Hắn ngồi xổm ngoài cửa lao, hỏi ta:

“Muốn sống không?”

Ta gật đầu.

Hắn lại hỏi:

“Muốn báo thù không?”

Ta vẫn gật đầu.

Hắn đưa ta về vương phủ, dạy ta đọc hồ sơ, nhận vết thương, phân biệt độc vật.

Sau này, hắn bước vào triều đường, ta trở thành thanh đao sắc bén nhất trong tay hắn.

Tham quan, mật thám, nghịch đảng, cựu thần.

Người hắn không tiện thẩm, ta thẩm.

Người hắn không tiện giết, ta giết.

Cả kinh thành đều nói Thẩm Hành lòng dạ độc ác, lục thân không nhận.

Chỉ có Bùi Tự biết.

Ta sợ tối, sợ lạnh, cũng sợ thủy lao.

Càng sợ hắn không cần ta nữa.

Vì Tô Kiến Nguyệt.

Tô Kiến Nguyệt là cô nhi của Định Viễn hầu.

Năm xưa, Định Viễn hầu vì cứu Bùi Tự mà chết trận, trước lúc lâm chung đã gửi gắm độc nữ cho hắn.

Nàng ta yếu ớt, dịu dàng, thấu tình đạt lý.

Nàng ta không cần chạm vào máu.

Nàng ta chỉ cần đứng đó, vành mắt đỏ lên, Bùi Tự liền mềm lòng.

Kiếp trước, ta cũng từng cho rằng nàng ta thật sự nhu nhược.

Cho đến trước khi ta chết, nàng ta đích thân đến tiễn ta.

Nàng ta khoác áo choàng trắng, đứng ngoài xe tù, thấp giọng nói:

“Thẩm tỷ tỷ, tỷ biết không?”

“Ngọn lửa ở kho lương là do ta sai người phóng.”

“Mật thám Bắc Địch cũng là do ta chỉ thị.”

“Ta chỉ muốn xem thử, trong lòng vương gia, ta và tỷ ai quan trọng hơn.”

Khi ấy toàn thân ta đầy thương tích, ngay cả sức mắng nàng ta cũng không còn.

Nàng ta đặt bầu rượu bên chân ta.

“Tỷ thua rồi.”

“Thua thảm hại.”

Ta đúng là đã thua.

Thua bởi tự mình đa tình.

Nay nàng ta lại trốn sau bình phong.

Lại dùng giọng điệu yếu ớt ấy mà mở miệng:

“Vương gia, có phải Thẩm tỷ tỷ hận ta không?”

“Nếu ta chết rồi, tỷ ấy có thể thoát tội, vậy ta nguyện…”

“Câm miệng.”

Ta cắt ngang nàng ta.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía ta.

Ta đứng thẳng người, bình tĩnh nói:

“Nếu Tô cô nương đã nguyện ý, chi bằng bây giờ bước ra, đối chất với ta.”

Sau bình phong không còn tiếng động.

Ta tiếp tục nói:

“Hộ vệ bên cạnh ngươi, Hứa Thanh, ba ngày trước từng đến kho lương.”

“Hổ khẩu tay trái của hắn có vết thương mới.”

“Khi phóng hỏa, dầu lửa bắn lên, tất sẽ để lại vết bỏng.”

“Nếu Đại Lý Tự không tin, bây giờ có thể truyền hắn đến.”

Tô Kiến Nguyệt cuối cùng cũng bước ra.

Vành mắt nàng ta đỏ hoe, cắn môi:

“Thẩm tỷ tỷ, ta biết tỷ oán ta.”

“Nhưng tỷ không thể vì muốn thoát tội mà vu vạ người vô tội.”

Ta nhìn nàng ta.

“Vô tội?”

“Tô cô nương, nha hoàn Thanh Hạnh bên cạnh ngươi, đêm qua đã nhảy giếng.”

Sắc mặt nàng ta biến đổi.

“Ngươi nói gì?”

Ta chậm rãi nói:

“Nàng ta chưa chết.”

“Ta sai người cứu rồi.”

“Hiện giờ nàng ta đang ở phủ trưởng công chúa.”

Bùi Tự bỗng ngước mắt.

Lần này, cuối cùng hắn cũng mất vẻ ung dung.

“Nàng đi tìm Chiêu Ninh trưởng công chúa?”

Ta khẽ gật đầu.

“Vương gia quên rồi sao?”

“Chiêu Ninh trưởng công chúa còn nợ ta một mạng.”

Chiêu Ninh trưởng công chúa là bào muội của tiên đế.

Cũng là người duy nhất trong triều hiện nay dám mắng thẳng mặt Bùi Tự.

Ba năm trước, cháu đích tôn của bà bị hạ độc.

Thái y khắp kinh thành đều bó tay.

Là ta từ một bát thuốc còn sót lại tra ra nguồn độc, ngay trong đêm bắt được nhũ mẫu hạ độc.

Từ đó về sau, trưởng công chúa từng nói, nếu có một ngày Thẩm Hành cùng đường, có thể đến tìm bà.

0%