Chương 2

803 từ

Tôi ăn mì như hổ đói. Nước canh ấm nóng trôi xuống cổ họng, xua tan sự bực bội vì chơi game thua.

Dì Triệu và Lâm Tu đứng hai bên nhìn tôi.

Một người giống như trưởng bối nhìn đứa trẻ trong nhà.

Một người giống như nhà nghiên cứu đang quan sát vật thí nghiệm.

Đây chính là cuộc sống thường ngày của tôi.

Được cả khu trú ẩn cung phụng bằng tiêu chuẩn cao nhất, nhiệm vụ chỉ có một: giữ tâm trạng thật tốt.

Bởi vì tôi là “thể thanh lọc”.

Chỉ cần tôi vui vẻ, sức mạnh vô hình trong cơ thể tôi sẽ hình thành một lá chắn, ngăn phóng xạ và quái vật ngoài tường.

Tôi ăn hết miếng mì cuối cùng, thỏa mãn ợ một cái.

Tôi vừa định cầm tay cầm lên, tiếp tục chiến thêm ba trăm hiệp.

Đột nhiên, một tiếng còi báo động chói tai xé tan sự yên tĩnh của khu trú ẩn.

Đó không phải báo động đỏ khi dị thú tấn công, mà là tiếng cổng chính bằng thép đang mở ra.

Sắc mặt dì Triệu và Lâm Tu đồng thời thay đổi.

Là đội chiến đấu của Giang Lam.

Bọn họ trở về rồi.

Tiếng kim loại nặng nề ma sát từ xa đến gần. Cánh cổng dày đang chậm rãi mở ra.

Bầu không khí trong phòng an toàn lập tức đông cứng. Nụ cười trên mặt dì Triệu cứng lại, còn bác sĩ Lâm Tu thì vô thức siết chặt chiếc máy tính bảng trong tay.

Một mùi máu tanh nồng nặc và mùi khói thuốc súng theo khe cửa tràn vào.

Ngay sau đó là tiếng bước chân hỗn loạn nặng nề, cùng những tiếng rên đau bị kìm nén.

Tôi vừa cầm tay cầm lên, còn chưa kịp bấm nút bắt đầu, cánh cửa phòng an toàn vốn luôn sạch sẽ, nhiệt độ và độ ẩm ổn định của tôi đã bị người ta đá văng.

“Rầm!”

Một tiếng động lớn vang lên. Cánh cửa đập mạnh vào tường, gần như sắp bung ra.

Giang Lam đứng ngay trước cửa.

Toàn thân cô ta dính đầy máu đỏ sẫm và bùn đất đen kịt. Bộ đồ tác chiến rách nát, một cánh tay mềm oặt rũ xuống, rõ ràng đã gãy.

Đôi mắt đỏ ngầu của cô ta nhìn tôi chằm chằm.

Ánh mắt cô ta quét qua hộp giữ nhiệt đã ăn sạch trước mặt tôi, rồi dừng lại ở tay cầm game trong tay tôi.

Ánh mắt đó như muốn nuốt sống tôi.

“Đội trưởng Giang…”

Dì Triệu run rẩy muốn nói gì đó.

Giang Lam không thèm để ý đến bà, bước từng bước nặng nề vào trong.

Mỗi bước cô ta đi qua đều để lại một dấu chân máu bẩn thỉu trên sàn.

Cô ta đi thẳng tới trước tivi. Trước ánh mắt kinh ngạc của tôi, cô ta giật phăng dây nối máy chơi game, sau đó giơ cao chiếc máy chơi game đời mới nhất ấy lên.

Cô ta dùng hết sức đập mạnh xuống đất.

“Choang!”

Lớp vỏ nhựa màu đen vỡ tan tành, linh kiện tinh vi và mảnh vụn bắn tung tóe khắp nơi.

“Cô làm gì vậy!”

Tôi bật dậy khỏi ghế sofa.

Đó là chiếc máy chơi game tôi thích nhất, cũng là chiếc duy nhất trong cả khu trú ẩn!

“Tao làm gì?”

Giang Lam chậm rãi quay người lại. Trong đôi mắt đầy tơ máu là ngọn lửa giận dữ điên cuồng.

Cô ta chỉ vào mũi tôi, gào lên:

“Tao ở bên ngoài liều mạng với lũ súc sinh kia! Ruột của A Nguyệt bị kéo ra ngoài!”

“Nửa cái đầu của Tiểu Lục bị gặm mất! Mười lăm chị em của bọn tao đã chết!”

“Còn mày! Mày lại ở đây thổi điều hòa, ăn mì thịt, chơi cái trò game rác rưởi của mày?”

Giọng cô ta càng lúc càng lớn, cuối cùng gần như là gào thét:

“Mày nói tao nghe, mày dựa vào cái gì?”

“Chỉ dựa vào cái thứ ‘thể thanh lọc’ chó má của mày à? Đồ sâu mọt chỉ biết trốn sau lưng hút máu người khác!”

“Giang Lam! Câm miệng!”

Bác sĩ Lâm Tu lao tới chắn trước mặt tôi.

Anh giơ máy tính bảng lên, giọng gấp gáp mà nghiêm nghị:

“Cô biết rõ tầm quan trọng của cô ấy!”

“Cảm xúc ổn định của cô ấy liên quan trực tiếp đến cường độ trường lực của cả khu trú ẩn! Cô đang đe dọa tính mạng của tất cả mọi người!”

“Tầm quan trọng cái con mẹ mày!”

Giang Lam đẩy mạnh Lâm Tu ra. Anh loạng choạng đập vào tường, máy tính bảng cũng rơi xuống đất.

0%