Chương 23

830 từ

Nửa tháng sau, vết thương của tôi hoàn toàn bình phục. Đạo trưởng Huyền Thanh và ông Tô Chấn Bang đã chuẩn bị xong xuôi đồ đạc để đến Đại hội Huyền Môn. Trước lúc khởi hành, Trương Hoành đặc biệt đến tiễn, chuẩn bị sẵn một chiếc xe và rất nhiều đồ dùng cần thiết cho chuyến đi. Ông ấy dặn dò, nếu có việc gì cứ gọi, ông ấy nhất định sẽ giúp. Mẹ viện trưởng cũng đến, dúi vào tay tôi cơ man nào là bánh trái tự làm, dặn dò đi đường cẩn thận, tìm được bố mẹ thì nhớ đưa về cho bà gặp mặt.

Tôi nhận lời từng người một, trong lòng ấm áp vô cùng. Sống đến ngần này tuổi, đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được có nhiều người quan tâm mình đến thế.

Đại hội Huyền Môn được tổ chức ở núi Côn Ngô. Lái xe tới đó mất khoảng hai ngày. Trên đường đi, tôi mải mê đọc cuốn sổ tay của bố mẹ. Trong đó ghi chép rất nhiều thuật pháp, cùng cách sử dụng bùa Thiên Diễn. Nhờ có bùa Thiên Diễn hỗ trợ, tôi học cực kỳ nhanh, mới vài ngày đã nắm vững các thuật pháp cơ bản.

Đạo trưởng Huyền Thanh ngồi bên cạnh nhìn tôi, cười bảo: “Cô đúng là con gái của bố mẹ cô, thiên phú tốt quá. Nếu cô được học huyền môn từ nhỏ, thành tựu bây giờ khéo còn vượt cả bố mẹ cô ấy chứ.”

Tôi chỉ cười, không nói gì. Trước đây tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đi theo con đường này. Giờ ngẫm lại, có lẽ đây chính là định mệnh.

Hai ngày sau, chúng tôi đến chân núi Côn Ngô. Trên núi đã có rất đông người, đều là người của các môn phái huyền môn từ khắp nơi đổ về. Ai nấy mặc đạo bào đủ kiểu dáng, lưng giắt kiếm, tay cầm la bàn, trông cực kỳ náo nhiệt. Chúng tôi thuê phòng ở một nhà trọ, chuẩn bị sáng hôm sau lên núi.

Buổi tối, tôi đang ở trong phòng nghiên cứu sổ tay thì nghe thấy tiếng cãi vã ầm ĩ ở phòng bên cạnh, xen lẫn tiếng khóc của một cô gái. Tôi mở cửa ra xem thì thấy mấy gã mặc đồ đen đang vây quanh một cô gái mặc đạo bào màu xanh. Cô gái khoảng hai mươi tuổi, mặt đầm đìa nước mắt, đang ôm khư khư một chiếc la bàn không chịu buông.

“Các người làm gì đấy? Thanh thiên bạch nhật mà dám cướp đồ à?” Tôi bước tới, chắn trước mặt cô gái.

“Liên quan gì đến mày? Đây là đồ của môn phái tao. Con nhãi này ăn trộm la bàn của bọn tao, bọn tao chỉ lấy lại thôi,” gã cầm đầu mặt mũi bặm trợn, hung hăng nói, “Khôn hồn thì cút đi, nếu không tao đánh cả mày luôn.”

“Nói láo! La bàn này là sư phụ để lại cho tôi, thành đồ của các người từ khi nào?” Cô gái đỏ hoe mắt cãi lại, “Năm ngoái các người giết sư phụ tôi, cướp bí kíp của môn phái chúng tôi, bây giờ còn định cướp la bàn. Tôi có chết cũng không giao cho các người.”

Tôi nhíu mày. Bọn người này nhìn là biết chẳng phải loại tốt đẹp gì, chắc chắn là người của tà phái. Tôi vừa định lên tiếng thì gã cầm đầu đã vung tay, ra hiệu đàn em xông lên cướp. Tôi rút bùa giấy ném thẳng vào người chúng. Bùa bốc cháy, mấy gã kia hoảng hồn lùi lại. Thừa cơ hội, tôi kéo cô gái chạy tọt vào phòng mình, chốt chặt cửa.

“Cảm ơn chị,” cô gái lau nước mắt, cúi gập người chào tôi, “Em là Lâm Thanh, đệ tử của Thanh Huyền Môn. Cảm ơn chị đã cứu em.”

“Không có gì,” tôi mỉm cười, “Bọn người đó là ai vậy? Sao lại cướp đồ của em?”

“Bọn chúng là tàn dư của Huyết La Sát,” Lâm Thanh nghiến răng, “Năm ngoái, Huyết La Sát dẫn người tiêu diệt Thanh Huyền Môn, giết chết sư phụ em, mục đích là cướp la bàn của môn phái em. La bàn này là một trong những chiếc chìa khóa mở bí tàng huyền môn. Bọn chúng chắc chắn muốn gom đủ chìa khóa để vào đó lấy đồ.”

Tôi sững người. Hóa ra truyền thuyết về bí tàng huyền môn là có thật, lại còn phải gom đủ chìa khóa mới vào được. Tôi nhớ lại sổ tay của bố mẹ cũng từng nhắc đến chuyện này. Trong bí tàng không chỉ có đan dược, thuật pháp, mà còn lưu giữ di vật của nhiều đệ tử huyền môn bị sát hại năm xưa. Biết đâu trong đó cũng có manh mối về bố mẹ tôi.

0%