Tôi cũng đứng lên.
Chân nhũn như bún.
Phải bám vào bàn mất 3 giây mới tìm lại được thăng bằng.
Bốn người bên Kinh Hoa đối diện cũng đã đứng lên — vỗ tay xã giao.
Sắc mặt Vương Thiên Cương như hộp sữa chua hết hạn — trắng bệch pha chút xanh xám khó tả. Cậu ta vỗ tay rất chậm, mỗi một nhịp cứ như đang tự tát vào mặt mình.
Trần Khả và Lý Tư Viễn thì thản nhiên hơn nhiều, thua là thua.
Thẩm Thanh Từ là người đứng lên cuối cùng.
Cô ấy vỗ tay vài cái.
Sau đó làm một việc mà không ai lường trước được.
Cô ấy bước sang đây.
Đi vòng qua bàn giám khảo, xuyên qua lối đi giữa hai đội, đi đến trước mặt tôi.
Triệu Nghị và Lưu Mãnh theo phản xạ lùi sang một bên nhường chỗ.
Ánh mắt của sáu trăm con người bám theo cô ấy như đèn follow.
Cô ấy dừng lại trước mặt tôi.
Đưa tay ra.
“Đánh hay lắm.”
Ba chữ, giọng điệu nhạt nhẽo.
Tôi nhìn bàn tay cô ấy.
Trắng trẻo, thon dài, móng tay cắt tỉa gọn gàng.
Lúc đưa ra vững vàng không rung một milimet nào.
Tôi nắm lấy tay cô ấy.
“Cậu cũng vậy.”
Lúc thốt ra 3 chữ này — giọng tôi vậy mà lại hơi khàn.
Không biết là dư âm của cồn hay là gì nữa.
Tay cô ấy hơi lạnh.
Nắm khoảng 2 giây.
Buông ra.
Sau đó cô ấy cúi đầu, nhìn sang tay còn lại của tôi — bàn tay đó đang bám chặt vào mép bàn, các khớp ngón tay ửng đỏ.
Ánh mắt cô ấy di chuyển xuống gầm bàn — khóa kéo balo của tôi đang mở, cổ của cái chai kia đang nghênh ngang phơi ra ngoài.
Thân chai màu xanh lá, nhãn dán màu đỏ.
Nhị Oa Đầu Ngôi Sao Đỏ.
Độ nhận diện còn cao gấp trăm lần khuôn mặt tôi.
Ánh mắt Thẩm Thanh Từ khựng lại 1 giây.
【Chương 10】
Cô ấy không hề vạch trần tại chỗ.
Nhưng ánh mắt nhìn tôi đã thay đổi.
Từ “một biện thủ xuất sắc” chuyển thành “một kẻ dị hợm cần được nghiên cứu”.
Phần trao giải tôi bước qua kiểu gì, nói thật là không nhớ rõ lắm.
Có người nhét vào tay tôi một cái cúp.
Không to lắm, đế cầm nặng trịch, một người nhỏ xíu mạ vàng chống nạnh hai tay — chắc là tạo hình biện thủ, nhưng cái tư thế đó nhìn kiểu gì cũng giống như đang hỏi “Hả?”.
Tôi cầm cái cúp đứng trên sân khấu vài phút, duy trì nụ cười suốt từ đầu đến cuối.
Theo lời Lưu Mãnh kể lại sau này, cái nụ cười đó nhìn hệt như “phản ứng co giật cơ mặt còn sót lại sau khi bị điện giật”.
Lúc xuống sân khấu, hai chân tôi cuối cùng cũng đình công.
Ba bậc thang cuối cùng là Lưu Mãnh xốc nách tôi dìu xuống.
“Mày bị sốt à?” Triệu Nghị đứng cạnh đưa tay sờ trán tôi, “Mặt đỏ thế này cơ mà.”
“Đèn nóng——”
“Mày đừng có nhắc cái vụ đèn đóm với tao nữa!! Đèn ánh sáng lạnh mà chiếu đỏ được người thì đấy là đèn tia cực tím rồi!”
“Chắc là… kích động quá.”
Triệu Nghị nhìn tôi đầy nghi ngờ, nhưng xung quanh có quá nhiều người ùa tới chúc mừng nên cậu ta không gặng hỏi nữa.
Phóng viên tờ báo trường vây lại.
“Chào bạn Hứa Bạch! Bạn có thể chia sẻ một chút về quá trình chuẩn bị trước giải đấu——”
Tôi há miệng.
“Tôi… cái đó…”
“Dạ?”
“Tôi…”
Toang rồi.
Hết rượu rồi.
Cỗ động cơ logic chạy full công suất suốt 40 phút bắt đầu tắt ngúm từng xi-lanh một.
Bệnh sợ xã hội giống như những mỏm đá ngầm trơ trọi sau khi thủy triều rút, mỗi giây lại hiện ra rõ ràng hơn.
Tôi nhìn phóng viên cầm mic gí sát vào mặt — cái đầu mic kim loại cách miệng tôi chừng 15 centimet, bên trên còn bọc một miếng xốp — suy nghĩ duy nhất trong não lúc này là:
[Cái miếng xốp bọc mic này trông giống hệt cái gối ôm hạt dưa tao mua trên mạng cho con hamster ở nhà.]
“Bạn Hứa?”
“Tôi… Thực ra tôi không, không biết ăn nói cho lắm…”
Phóng viên ngớ người.
Triệu Nghị ngớ người.
Lưu Mãnh hóa đá tại chỗ luôn.
Ba mươi giây trước còn đứng trên sân khấu chửi nhà vô địch 3 năm liền đến tắt điện, giờ đến một câu phỏng vấn hoàn chỉnh cũng không đỡ nổi.
“Không biết ăn nói?” Phóng viên quay lại nhìn anh quay phim, xác nhận xem có tìm nhầm người không.