Chương 2

801 từ

Ít nhất thì lúc đó tôi tưởng nó là nước giải khát.

Cuộc thi tranh biện diễn ra ở hội trường lớn của trường, là giải mời cấp tỉnh, sức chứa sáu trăm người.

Khoảnh khắc bước vào trong hậu trường, chân tôi đã nhũn ra.

Cách một lớp màn nhung vẫn có thể nghe thấy tiếng người ồn ào bên ngoài, giống hệt một tổ ong vò vẽ vừa bị chọc ngoáy.

Triệu Nghị đứng ở góc vẫy tay với tôi.

Triệu Nghị, đội trưởng, Nhất biện. Sinh ra đã là hạt giống tranh biện — giọng to, mặt dày, logic rõ ràng. Nhưng lúc này, ánh mắt cậu ta nhìn tôi chẳng khác nào nhìn tờ phiếu xét nghiệm dương tính.

“Người dự bị đây á?” Chu Nhiên đứng cạnh nghiêng đầu đánh giá tôi.

Tôi đứng đó, mặc cái áo hoodie giặt đến bạc màu, ống quần còn dính nước dùng mì tôm, kiểu tóc thì chuẩn phong cách ổ gà.

Chu Nhiên kéo Lưu Mãnh sang một bên, giọng rất nhỏ nhưng tôi nghe rõ mồn một——

“Mày nhặt từ thùng rác tái chế ra đấy à?”

“Mày bớt quản chuyện bao đồng đi, có người là được rồi!”

Từ hành lang đối diện chợt truyền đến một trận cười.

Đội Đại học Kinh Hoa đến rồi.

Bốn người. Đồng phục vest xanh đen chải chuốt, ngực cài huy hiệu trường mạ vàng. Bước đi tạo gió, khí chất tỏa ra cả hai mét tám.

Nam sinh đi đầu cao 1m85, bờ vai rộng như một bức tường.

Vương Thiên Cương. Nhị biện của Kinh Hoa, biệt danh “Máy ủi hình người”.

Cậu ta lướt mắt qua nhìn chúng tôi, ánh mắt dừng trên người tôi đúng 0,3 giây.

Cái nhếch mép đó, không phải là cười.

Mà là sự khinh bỉ đầy trịch thượng, kiểu như nhìn thấy shipper giao nhầm đồ ăn vậy.

“Đại học Nam Thành à.” Cậu ta nói gì đó với người bên cạnh, mấy người kia đều bật cười.

Tôi rụt cổ lại.

Đi cuối cùng là một nữ sinh. Tóc đuôi ngựa, dáng đứng thẳng tắp, mắt nhìn thẳng không chớp, giống như một thanh đao chưa rút khỏi vỏ.

Thẩm Thanh Từ.

Cô ấy đi ngang qua tôi, đến một ánh mắt cũng không thèm ném cho.

Không phải cố tình phớt lờ — mà là căn bản không hề chú ý tới.

Chắc tôi còn chẳng bằng chậu cây trầu bà để ngoài hành lang.

Tim đập thình thịch. Tay bắt đầu run. Lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Tôi cúi đầu lục balo, chạm vào cái chai. Lạnh ngắt, chất liệu thủy tinh.

Vặn nắp, ngửa cổ tu một ngụm.

Khoảnh khắc thứ chất lỏng đó chảy xuống cổ họng——

Cả người tôi cứng đờ.

Không đúng.

Cái đo gì thế này, đây không phải là nước.

Một dòng nước nóng rát xộc thẳng qua cổ họng đập thẳng vào dạ dày, giống như một quả bom siêu nhỏ vừa phát nổ trong nội tạng.

Tôi cúi xuống nhìn thân chai.

Rượu Nhị Oa Đầu nhãn Ngôi Sao Đỏ.

56 độ.

Tuần trước mua về định uống lúc ăn đồ nướng, nhét ở ngăn hông balo rồi quên lấy ra. Vừa nãy đi vội quá, vớ nhầm.

Hơi nóng từ đáy dạ dày bốc lên, men theo mạch máu lan ra tứ chi.

Tay không run nữa.

Trong não hình như có thứ gì đó đang khởi động — giống như một cỗ máy bám đầy bụi bặm nhiều năm bỗng bị ai đó đập mạnh một cú, các bánh răng khớp lại với nhau, từ từ xoay chuyển.

Triệu Nghị gọi với lên từ phía trước.

“Lên sân khấu thôi.”

Tôi hít một hơi thật sâu.

Nhét chai rượu vào lại balo.

Cùng bọn họ bước lên sân khấu.

【Chương 2】

Ánh đèn trên sân khấu sáng hơn tôi tưởng tượng gấp 10 lần.

Sáu trăm con người ngồi bên dưới, đen đặc một mảng, giống như một cái giếng sâu câm lặng đang chằm chằm nhìn tôi.

Chỗ của tôi nằm ở ngoài cùng bên phải, vị trí của Tứ biện.

Trên bàn dán bảng tên của tôi — hai chữ “Hứa Bạch” xiêu xiêu vẹo vẹo, chắc là mới viết tay vội.

Bên cạnh là cái tên “Lâm Tiểu Bắc” đã bị gạch bỏ.

Gạch rất cẩu thả, mang theo một cảm giác tuyệt vọng nào đó.

Phía sau 4 cái bàn đối diện là 4 người của Kinh Hoa, bảng tên trước ngực họ đều được in ấn, font chữ đồng nhất, dàn trang chuẩn chỉnh.

Đến cái bảng tên cũng thua người ta.

MC bước lên công bố luật chơi, giọng nói ầm ầm qua loa, tôi chẳng nghe lọt chữ nào.

0%