Chương 8

810 từ

“Bệ hạ, thần thiếp làm vậy là vì yêu người!”

Khi vừa mới thành thân, bọn họ cũng từng có một khoảng thời gian hạnh phúc.

Thẩm Thục Hiền là tiểu thư khuê các. Khi nàng ta gả cho hoàng thượng, hoàng thượng vừa đăng cơ.

Khi ấy thế lực triều đình hỗn loạn, hoàng thượng ngày đêm vất vả xử lý chính sự, vẫn phải lo lắng đau đầu vì cục diện bất ổn trong triều.

Lúc đó, chính Thẩm Thục Hiền ở bên cạnh ngài, an ủi và bầu bạn với ngài.

Đôi phu thê trẻ từng cùng nhau trải qua mấy năm ân ái.

Nhưng người mới trong cung ngày càng nhiều. Hoàng thượng vì cân bằng thế lực triều đình, đương nhiên không tránh khỏi phải sủng hạnh người khác.

Vết nứt trong quan hệ của hai người cũng bắt đầu từ đó.

Có một phi tử tranh sủng đến tận trước mặt hoàng hậu.

Thẩm Thục Hiền muốn phạt nhẹ để răn đe, không ngờ lại khiến phi tử ấy mất đứa con vừa tròn ba tháng trong bụng.

Hoàng thượng nổi giận lôi đình.

Cuối cùng, tuy ngài không trọng phạt hoàng hậu, nhưng tình cảm phu thê đã phai nhạt đi không ít.

Hoàng hậu sinh lòng cô đơn.

Mà Tống Vũ Mặc, người thanh mai trúc mã với nàng ta, biết chuyện này. Hắn không thể quang minh chính đại an ủi nàng, nên mỗi đêm đều thả một chiếc đèn trường minh.

Trên đèn không viết gì khác, chỉ có mấy chữ “an lạc vô ưu”.

Nhưng Thẩm Thục Hiền lại đoán được, đó là Tống Vũ Mặc thả để an ủi nàng ta.

Ngày trước, bọn họ cũng từng cùng nhau thả đèn trường minh như vậy.

Hắn hỏi nàng ta muốn gì, nàng ta trả lời là “an lạc vô ưu”.

Sau này, một mặt là để trả thù việc bên cạnh hoàng thượng có tam cung lục viện vô số giai nhân, một mặt cũng để an ủi nội tâm cô độc của mình, Thẩm Thục Hiền qua lại với Tống Vũ Mặc càng ngày càng thân thiết.

Hoàng thượng nhìn thấy hết, trong lòng bất mãn, nhưng cũng không nói gì.

Mọi chuyện cứ thế phát triển thành dáng vẻ như hôm nay trong sự dung túng im lặng của hoàng thượng.

Sau đó nữa, chính là quý phi vào cung.

Nàng thông minh lanh lợi, dịu dàng biết điều, xinh đẹp động lòng người.

Nàng có thể nhìn thấu mọi tâm sự của hoàng thượng. Khi ngài cau mày buồn bực, nàng sẽ ở bên cạnh, làm vài món đồ nhỏ chọc ngài cười.

Trái tim hoàng thượng vì vậy dần nghiêng về phía nàng.

Thẩm Thục Hiền tuyệt đối không ngờ, nàng ta ỷ vào sự yêu chiều nhất thời của hoàng thượng mà tùy ý làm càn, cuối cùng lại hoàn toàn đánh mất hoàng thượng.

“Bệ hạ, trong lòng thần thiếp có người mà!”

“Thần thiếp chỉ ghen, hận vì bên cạnh người luôn có nhiều người mới như vậy, rõ ràng trong lòng thần thiếp chỉ có một mình người!”

Hoàng thượng khẽ thở dài.

“Đưa hoàng hậu về đi. Trẫm không muốn gặp lại nàng nữa.”

Thẩm Thục Hiền khóc lóc bị đưa về cung.

Còn ta cũng dẫn Dục nhi bình an rời khỏi hoàng cung.

Nhìn trời đất rộng lớn bên ngoài tường cung, ta khẽ thở dài.

Cố gắng lâu như vậy, bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy.

Cuối cùng ta cũng đổi được bình an cho ta và Dục nhi.

Sau này mẫu tử chúng ta nương tựa vào nhau, nhất định sẽ càng sống càng tốt.

Lúc rời đi, ta quay đầu lại, chạm mắt với quý phi nương nương.

Nàng mỉm cười, khẽ gật đầu với ta.

Ta cũng đáp lại nàng bằng một nụ cười.

Có lẽ đây chính là sự ăn ý giữa nữ tử với nhau. Nàng nhận ra ý định muốn hòa ly của ta, còn ta nhận ra dã tâm muốn lật đổ hoàng hậu của nàng.

Chúng ta thậm chí chưa từng gặp mặt, cũng chưa từng nói với nhau một câu.

Vậy mà lại ăn ý đạt thành hợp tác trong đại điện hôm nay.

Hơn nữa, hợp tác vô cùng vui vẻ.

Khi xuất cung, ta gặp Trương đại nhân của Ngự sử đài.

“Kỷ cô nương, trưởng tỷ của ta đang giúp việc ở Dục Anh hội. Nếu sau này cô nương cần giúp đỡ, cứ đến phủ tìm chúng ta.”

“Đa tạ Trương đại nhân hôm nay đã trượng nghĩa lên tiếng. Ân tình này ta ghi nhớ.”

Ta hành lễ với Trương đại nhân rồi xoay người rời đi.

Không ngờ chẳng bao lâu sau, ta lại gặp vị Trương đại nhân này.

0%