Năm thứ năm sau khi kết hôn, tôi chết vì cứu Mạnh Yến Thần.
Di vật duy nhất tôi để lại cho anh là đứa con trai mới bốn tuổi của chúng tôi.
Từ đó về sau, Mạnh Yến Thần một mình nuôi con trai, ôm lấy những ký ức về tôi mà sống qua ngày.
Cho đến khi anh gặp Tống Minh Hi — người cứ bám riết lấy anh không buông.
Dù Tống Minh Hi tỏ tình thế nào, Mạnh Yến Thần cũng đều khéo léo từ chối.
“Anh từng hứa với Trịnh Tuế, đời này anh sẽ mãi yêu cô ấy, cũng chỉ có một người vợ là cô ấy.”
Tôi đứng bên cạnh nhìn.
Âm thầm cầu mong Mạnh Yến Thần có thể nói được làm được.
Nào ngờ chẳng bao lâu sau.
Tống Minh Hi bất chấp nguy hiểm, lao vào một trận hỏa hoạn cứu con trai chúng tôi ra, rồi rơi vào hôn mê.
Mạnh Yến Thần chẳng còn màng đến gì khác, quỳ bên giường bệnh cầu xin cô ấy tỉnh lại.
Nhưng Tống Minh Hi không tỉnh.
Còn tôi lại không thể kiểm soát mà nhập vào thân thể cô ấy, thay cô ấy mở mắt ra, nhìn thấy Mạnh Yến Thần.
Anh không nhận ra tôi.
Chỉ nghẹn ngào tỏ tình.
“Tống Minh Hi, anh yêu em.”
……
Có một giây, tôi thậm chí còn tưởng mình nghe nhầm.
Nhưng ngay sau đó, Mạnh Yến Thần lại lặp lại lần nữa.
“Tống Minh Hi, anh yêu em.”
“Anh đã nói với bố mẹ rồi. Chờ em vượt qua nguy hiểm, bình an tỉnh lại, chúng ta sẽ chuẩn bị hôn lễ.”
“May mà ông trời phù hộ, em không sao…”
Anh nắm tay tôi, áp lên mặt mình, thành kính nhìn tôi.
Còn tôi lại không biết phải nói với anh thế nào rằng tôi không phải Tống Minh Hi.
Tôi là vợ của anh, Trịnh Tuế.
Càng không biết phải đối mặt ra sao với chuyện anh thật sự đã yêu Tống Minh Hi.
Thấy tôi không nói gì, Mạnh Yến Thần có chút hoảng loạn, vội vàng xin lỗi tôi.
“Xin lỗi Minh Hi, trước đây đều là lỗi của anh. Rõ ràng anh đã thích em rồi, nhưng lại không dám thừa nhận.”
“Anh thề, sau này anh nhất định sẽ một lòng một dạ yêu em, được không?”
Câu nói này giống hệt lời anh từng nói khi cầu hôn tôi năm đó.
Khi ấy tôi ôm lấy cánh tay anh, cười làm nũng:
“Vậy chúng ta hứa nhé! Sau này nếu anh thay lòng đổi dạ, dù chết em cũng sẽ không tha thứ cho anh!”
Nhưng thật sự đến giây phút này.
Tôi chỉ có thể siết chặt lòng bàn tay, kìm nước mắt mà nói với anh:
“Nhưng em không phải Tống…”
Hai chữ “Minh Hi” còn chưa kịp nói ra, trong phòng bệnh đã có một người chạy vào.
“Mẹ! Cuối cùng mẹ cũng tỉnh rồi!”
Cả người tôi chấn động.
Tôi trơ mắt nhìn thân hình bé nhỏ của con trai ôm lấy mình, khóc đến hai mắt đỏ hoe.
Cảm nhận được nhiệt độ ấm nóng từ cơ thể con, tôi nhất thời bị niềm vui quá lớn xộc thẳng lên đầu, ngay cả giọng nói cũng run rẩy.
“Con… gọi mẹ là gì?”
“Gọi lại lần nữa được không?”
Tôi đã rất lâu rồi không được nghe Mạnh Tiểu Bảo gọi mình là mẹ.
Nhưng chưa đợi Tiểu Bảo mở miệng lần nữa, Mạnh Yến Thần đã che miệng thằng bé lại, kiên nhẫn dạy dỗ:
“Tiểu Bảo không được gọi như vậy. Dì Minh Hi của con còn chưa đồng ý gả cho bố đâu!”
“Bây giờ cô ấy vẫn chưa phải mẹ của con.”
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội xuống đầu tôi, khiến tôi lập tức tỉnh táo lại.
Tôi của hiện tại là “Tống Minh Hi”.
Ngay cả Mạnh Yến Thần cũng không nhận ra điều bất thường.
Con trai còn nhỏ tuổi như vậy, làm sao có thể biết tôi chính là mẹ của nó?
Sống mũi bỗng cay xè.
Tôi cúi đầu, lại mở miệng giải thích:
“Thật ra em chính là mẹ của Tiểu Bảo…”
Nhưng Mạnh Yến Thần lại hiểu lầm ý tôi, kích động nắm lấy tay tôi hỏi:
“Vậy là em đồng ý gả cho anh rồi, đúng không?”
Tôi sững người, vừa định lắc đầu.
Mạnh Tiểu Bảo đã vui mừng ôm chầm lấy tôi.
“Tuyệt quá! Vậy sau này dì Minh Hi chính là mẹ của con rồi đúng không!”
Tôi nhìn ánh mắt vui sướng của hai bố con họ.
Sự thật đã ra đến bên miệng, cuối cùng vẫn không thể nói tiếp được nữa.