Chương 13

873 từ

Bên dưới đính kèm một tấm poster. “Studio Thiết kế Lục Uyển Như — Không gian lý tưởng của bạn bắt đầu từ đây.”

Ngày khai trương: Thứ Bảy tuần sau. Địa điểm: Khu Phố Đông.

Tôi nhìn chằm chằm tấm poster rất lâu.

Lục Uyển Như không phải làm trợ lý trong công ty thiết kế sao? Mở studio riêng từ lúc nào?

Mở studio cần vốn khởi nghiệp, cần tiền thuê mặt bằng, cần tiền trang trí. Cô ta lương tháng 6.500, lấy tiền đâu ra? Cô ta than thiếu 45 vạn đổi nhà, đến tiền trả góp hàng tháng còn thiếu lên thiếu xuống; cô ta khóc lóc bù lu bù loa trước mặt tôi, bảo không có tiền thì không lấy được chồng.

Thế mà quay ngoắt đi đã mở một cái studio?

Tôi cầm điện thoại, mở khung chat với Lục Thừa Hiên. Định hỏi anh ta. Ngón tay khựng lại trên không trung vài giây.

Rồi thoát khỏi cuộc trò chuyện. Không cần hỏi anh ta. Hỏi rồi anh ta cũng sẽ không nói thật, hoặc chính anh ta cũng bị cho ra rìa không biết gì.

Nhưng tôi biết phải hỏi ai. Tôi mở danh bạ, tìm đến cái tên đó: Số cá nhân của Ân Nhược Hoa.

Không phải tìm cô ấy để hỏi chuyện của Uyển Như. Mà là để chốt cái tờ giấy điều chuyển công tác.

Đi Thâm Quyến. Rời Thượng Hải. Rời khỏi nhà họ Lục. Quyết định này tôi không cần phải suy nghĩ thêm nữa.

Tôi gọi điện. Chuông reo ba tiếng thì có người bắt máy.

“Alo?”

“Sếp Ân, em là Tô Niệm Tình.”

“Tiểu Tô.” Giọng đầu dây bên kia mang chút bất ngờ. “Suy nghĩ kỹ rồi à?”

“Dạ vâng. Đơn điều chuyển ngày mai em sẽ ký.”

Bên kia im lặng hai giây. “Có một chuyện tôi phải báo trước cho em.” Ân Nhược Hoa nói. “Dự án Hoa Nam không chỉ đơn thuần là quảng bá thương hiệu. Tôi chuẩn bị đăng ký thành lập một công ty con ở Thâm Quyến, vận hành độc lập. Sau khi chuyển qua, chức danh của em không phải là Giám đốc khu vực, mà là Tổng Giám đốc công ty con.”

Tay tôi siết chặt điện thoại. “Sếp Ân…”

“Chi tiết gặp nhau nói. Ngày mốt tôi bay Thượng Hải, em ra đón tôi, chúng ta trao đổi trực tiếp.”

Cô ấy cúp máy.

Tôi cầm điện thoại đứng ngoài hành lang, ngoài cửa sổ là bầu trời xám xịt của Thượng Hải. Điện thoại lại rung, tin nhắn của Lục Thừa Hiên.

“Mẹ bảo em định đi Thâm Quyến? Em quyết tâm đi thật đấy à?”

Tôi nhìn tin nhắn, khóe môi nhếch lên. Mẹ anh ta sao mà biết được? Mới sáng nay tôi vừa nói với anh ta. Đương nhiên là anh ta lập tức gọi điện báo cáo cho mẹ mình rồi.

“Phải.” Tôi đáp lại một chữ.

Anh ta nhắn lại trong một giây: “Em đi rồi chuyện của Uyển Như tính sao? Em đã hứa giúp nó cơ mà.”

Tôi lật úp điện thoại, úp sấp xuống bậu cửa sổ.

Giúp nó? Tôi hứa giúp nó lúc nào?

Điện thoại lại rung. Một cái. Hai cái. Ba cái. Tôi không thèm xem.

Quay lại bàn làm việc, mở hòm mail, tôi in tờ quyết định điều chuyển ra, ký tên mình vào. Lúc đặt bút ký, tay tôi không hề run một chút nào. Trước khi tan làm, tôi đặt tờ đơn đã ký lên bàn sếp Lý. Anh ấy nhìn thoáng qua, gật đầu: “Thứ Tư sếp Ân đến Thượng Hải, em ra sân bay đón cô ấy, chuẩn bị bàn giao công việc chính thức đi.”

“Vâng.”

Bước ra khỏi công ty, trời đã tối mịt. Trong điện thoại có 9 tin nhắn của Lục Thừa Hiên và 4 cuộc gọi nhỡ của Lưu Quế Lan. Tôi lướt xem từng tin một. Tin nhắn của Lục Thừa Hiên chuyển từ “Em quyết tâm đi thật đấy à” sang “Em muốn ly hôn phải không”, rồi biến thành “Em đang ở đâu? Mau về nhà, chúng ta nói chuyện đàng hoàng”.

Các cuộc gọi nhỡ của Lưu Quế Lan, từ 3 giờ chiều đến 5 giờ rưỡi, tần suất ngày càng dày đặc.

Tôi cất điện thoại, đứng trước cửa tòa nhà đón gió một lúc.

Thẩm Khả gửi tin nhắn: “Nghe nói bà sắp đi Thâm Quyến à?”

“Sao bà biết?”

“Người trong tòa nhà của bà nhiều kẻ nhanh miệng lắm.”

“Ừ, chốt rồi.”

“Đi đi.” Thẩm Khả gửi một icon thả tim. “Cái nhà đó không đáng để bà ở lại.”

Tôi bước xuống ga tàu điện, quẹt thẻ vào cửa. Tàu đến. Tôi chen vào toa, nắm lấy tay vịn trên đầu, bị kẹp giữa hai hàng người. Trùng khớp với vị trí của một tháng trước, ngày tôi nhận được 78 vạn thưởng Tết. Nhưng con người tôi đã khác. Ngày hôm đó tôi nắm chặt điện thoại, sợ người khác nhìn thấy dãy số kia. Hôm nay tôi nắm chặt điện thoại, bên trong có 9 tin nhắn tôi không muốn trả lời.

0%