Tôi “ừ” một tiếng, không hỏi thêm.
Vài phút sau anh ta đã ngủ say, hơi thở nặng nề và đều đặn. Tôi mở to mắt nhìn trần nhà.
Năm năm trước, ngày đi đăng ký kết hôn, anh ta nắm tay tôi nói: “Niệm Tình, theo anh em sẽ không phải chịu thiệt đâu.”
Tôi tin câu đó 5 năm. Và tôi đã thiệt thòi bao nhiêu, tôi nhớ rõ từng đồng.
Điện thoại tôi sáng lên lần cuối, tôi nhìn giao diện gửi tiết kiệm thành công rồi xóa nó đi. Màn hình tối lại. Cùng lúc đó, trên bàn trà ngoài phòng khách, điện thoại của Lục Thừa Hiên rung lên hai tiếng “bíp bíp”.
Đã gần 12 giờ đêm, ai lại nhắn tin cho anh ta giờ này?
Sáng hôm sau, khi chuông báo thức reo thì Lục Thừa Hiên đã không còn trên giường.
Từ phòng khách vọng lại tiếng anh ta đang nghe điện thoại, giọng đè rất thấp.
Tôi nghiêng người, vểnh tai lên nghe.
“…Biết rồi, yên tâm, để anh tính cách.”
Anh ta cúp máy, đẩy cửa bước vào bếp. Tôi lăn xuống giường, vờ như vừa mới tỉnh ngủ bước ra ngoài.
“Mẹ bảo 3 giờ chiều mẹ đến.” Anh ta rót ly sữa đậu nành đưa cho tôi. “Hôm nay em về sớm được không?”
“Chiều nay có một dự án cần duyệt, để xem đã.” Tôi trút trứng rán ra đĩa. “Rốt cuộc là chuyện gì mà phải đến tận nơi để nói?”
“Anh cũng không biết.” Anh ta nhấp một ngụm sữa. “Chắc lại chuyện của Uyển Như thôi, dạo này nó cứ động tí là gọi điện cho mẹ khóc.”
Lục Uyển Như, em chồng tôi, năm nay 25 tuổi, làm trợ lý ở một công ty thiết kế. Ba năm trước nó vay tiền mua một căn hộ studio, mỗi tháng trả góp 8.000 tệ, nhưng lương thực lãnh chỉ có 6.500 tệ.
Khoản chênh lệch 1.500 tệ, tháng nào cũng trông chờ tôi và Lục Thừa Hiên đắp vào.
Nói chính xác hơn, là trông chờ tôi.
Bởi vì lương của Lục Thừa Hiên mỗi tháng chỉ vừa đủ cho anh ta tiêu.
“Nó áp lực?” Tôi đặt mạnh chiếc đĩa xuống bàn, lực mạnh hơn bình thường một chút. “Thế chúng ta không áp lực à? Nó một mình ở căn hộ studio, hai đứa mình chen chúc trong căn hộ hai phòng ngủ cũ rích từ trước khi cưới của anh, cái nhà vệ sinh xoay người còn thấy chật.”
“Thì mình vẫn đang tính đổi nhà mà.” Anh ta có vẻ không ngồi yên được. “Hơn nữa Uyển Như là con gái, một mình ở ngoài sống không dễ dàng gì.”
“Em cũng là con gái, em ở ngoài thì dễ dàng chắc?”
“Thế sao giống nhau được, em có anh cơ mà.”
Anh ta cười cười định sáp lại gần, nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của tôi chặn đứng.
Những đoạn hội thoại thế này đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong 5 năm hôn nhân. Mỗi lần nhà họ Lục cần tiền, Lục Thừa Hiên lại có một bài ca quen thuộc: Bố mẹ lớn tuổi rồi phải báo hiếu, em gái là con gái phải chăm sóc, anh họ có chí tiến thủ phải hỗ trợ.
Còn tôi vì “biết kiếm tiền”, nên phải đứng ra lo liệu tất cả.
Trên đường đến công ty, điện thoại reo.
Thẩm Khả – cô bạn thân làm ở công ty luật 6 năm, tin tức lúc nào cũng nhạy bén đến đáng sợ.
“Chúc mừng nhé Giám đốc Tô! Nghe nói phòng bà năm nay thưởng Tết khủng lắm hả? Tối nay ra ngoài ăn một bữa không? Tôi bao.”
“Tối nay không được, mẹ chồng tôi đến.”
“Lại đến?” Giọng Thẩm Khả lạnh đi một nửa. “Niệm Tình, bà còn định để chúng nó hút máu đến bao giờ nữa?”
“Bà đừng kích động.”
“Tôi kích động á? Tôi đang lo cho bà đấy! Phát được bao nhiêu? 10 vạn? 15 vạn? Bà nói cho Lục Thừa Hiên biết chưa?”
Tôi im lặng vài giây.
“Nói rồi. 2 vạn.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi Thẩm Khả bật cười:
“Được đấy Tô Niệm Tình, lần này cuối cùng cũng có não rồi. Thế thực tế được bao nhiêu?”
“78 vạn.”
“Trời đất ơi.” Giọng Thẩm Khả vút lên. “78 vạn? Bà giấu 76 vạn?”
“Suỵt.”
“76 vạn! Gửi tiết kiệm rồi à?”
“Kỳ hạn 3 năm.”
“Làm tốt lắm.” Tốc độ nói của Thẩm Khả nhanh hẳn lên. “Lần này bà nhất định phải giữ cho chặt. Đám người nhà họ Lục mà biết bà có khoản tiền này, chúng nó lột sạch đến tận tủy bà luôn.”