“Đã đọc được tin tức. Chúc mừng em, Phó Chủ tịch.”
Rồi tin nhắn thứ hai nhảy lên: “Niệm Tình, anh muốn gặp em một lần.”
Tôi đứng trước cửa tòa nhà trụ sở Thịnh Hằng, gió tháng 12 của Bắc Kinh rất lớn, lạnh buốt như cái ngày tôi xem tiền thưởng Tết 78 vạn trong ga tàu điện ngầm ở Thượng Hải năm ngoái.
Nhưng tay tôi không còn run nữa.
Tôi trả lời Lục Thừa Hiên hai chữ: “Được thôi.”
Hẹn nhau vào ngày hôm sau. Tại một quán cà phê gần khu Quốc Mậu (Bắc Kinh). Lúc tôi đến, Lục Thừa Hiên đã ngồi sẵn bên trong.
Anh ta gầy đi. Tóc dài ra, không được chải chuốt. Cổ áo sơ mi hơi nhăn. Nhìn thấy tôi, môi anh ta khẽ mấp máy nhưng không nói được thành lời.
Tôi ngồi xuống. “Nói đi.”
“Niệm Tình, thỏa thuận anh nhận được rồi.”
Anh ta đẩy phong bì về phía tôi. Tôi mở ra nhìn lướt qua, ở trang cuối có chữ ký của anh ta. Nét chữ chẳng khác gì lúc ký đơn đăng ký kết hôn 5 năm trước.
“Còn chuyện gì khác không?” Tôi cất phong bì đi.
“Có.” Anh ta cúi đầu. “Các cửa tiệm của Hạo Thiên đóng cửa sạch rồi. Quỹ của Chu Tử Hiên bị thanh lý. Chuyện mẹ anh lén rút 8 vạn cho Hạo Thiên, hôm qua bố anh đã phát hiện ra.”
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta.
“Bố cãi nhau với mẹ một trận tanh bành.” Giọng anh ta khàn đặc. “Bố bảo cả đời này chưa bao giờ bị người ta lừa dối như vậy. Hai căn nhà đền bù giải tỏa, một căn đã treo bảng rao bán, còn sổ đỏ căn kia bố phát hiện ra đã bị mẹ đem đi thế chấp, thế chấp cho Hạo Thiên.”
“Thế chấp cả căn thứ hai rồi?”
“Ừ. Bố anh trước đó không biết. Môi giới đi tra quy hoạch căn đầu tiên thì vô tình phát hiện ra. Mẹ giấu tròn nửa năm.”
Tôi ngả lưng ra ghế. Hai căn nhà đền bù. Một căn sắp bán đi để đắp nợ cho Lục Hạo Thiên. Một căn thì bị Lưu Quế Lan lén thế chấp cho Lục Hạo Thiên. Hai căn nhà đó là toàn bộ gia sản lớn nhất của nhà họ Lục. Bây giờ tất cả đều chôn thây vào cái hố của thằng cháu họ đó.
“Thừa Hiên.”
“Ừ.”
“Lúc mẹ anh thế chấp căn nhà đó, anh có ký tên không?”
Anh ta lắc đầu.
“Căn nhà đó không đứng tên bà ấy. Là tên bố anh. Nhưng môi giới nói trên giấy tờ có chữ ký của bà ấy và bản sao CCCD của bố anh… CCCD của bố anh lúc nào cũng cất ở nhà.”
“Thế giờ bố anh tính sao?”
Lục Thừa Hiên ngẩng lên nhìn tôi, mắt đỏ ngầu. “Bố bảo sẽ ly dị với mẹ.”
Tôi im lặng vài giây. “Những chuyện này, không còn liên quan gì đến tôi nữa.”
Tôi đứng dậy, cầm lấy phong bì trên bàn. “Thỏa thuận anh đã ký, tôi sẽ cất kỹ. Còn chuyện của bố mẹ anh, tự anh lo liệu đi.”
Anh ta cũng đứng bật dậy. “Niệm Tình.”
“Gì?”
“Em đã bao giờ hối hận vì lấy anh chưa?”
Tôi nhìn anh ta. “Cái đêm hai năm trước tôi sảy thai nằm viện, anh ở cạnh tôi nửa tiếng rồi bỏ đi. Tôi nằm trên giường bệnh trân trân nhìn trần nhà, suy nghĩ suốt một đêm.”
“Đêm đó tôi nghĩ là, nếu thời gian có thể quay ngược lại, tôi sẽ không gả vào nhà họ Lục. Nhưng thời gian không quay ngược được.”
“Cho nên tôi đã chọn một con đường khác.”
Tôi đẩy cánh cửa kính của quán cà phê. Gió lạnh xộc vào.
“Tạm biệt, Thừa Hiên.”
Cuối tuần đầu tiên sau khi từ Bắc Kinh về Thâm Quyến, Phương Lâm rủ tôi đi leo núi Liên Hoa. Lúc lên đến đỉnh thì trời cũng vừa nhá nhem tối, toàn bộ ánh đèn Thâm Quyến đồng loạt bật sáng, trông như một con chip khổng lồ.
Phương Lâm ngồi trên bậc đá thở hổn hển. “Lão Tô, em cứ thắc mắc mãi một chuyện.”
“Nói.”
“Chị với chồng chị — chồng cũ ấy? Rốt cuộc tình hình hai người thế nào rồi?”
“Chưa chính thức ly hôn. Nhưng nhanh thôi.”
“Chị tính giải quyết thế nào?”
“Anh ta đã ký thỏa thuận phân chia tài sản rồi. Nếu ly hôn, đường ai nấy đi. Chị không cần của anh ta, anh ta cũng không xơ múi được của chị.”
Phương Lâm gật đầu. “Vậy trong tay chị đang có bao nhiêu vốn liếng?”