Tôi tuyệt vọng nhìn trần nhà trắng bệch, cả người run lên không kiểm soát.
Đúng lúc này, “ầm” một tiếng vang trời!
Cánh cửa phòng phẫu thuật nặng nề ầm ầm đổ xuống.
Một chiếc mô tô độ cực ngầu lao vào cùng tiếng động cơ đinh tai nhức óc, phá cửa xông thẳng đến. Nó rê bánh một vòng, dừng lại ngay cạnh bàn phẫu thuật.
Mẹ nuôi Tô Na tháo mũ bảo hiểm ném mạnh ra, chuẩn xác đánh bay dao phẫu thuật.
Bố nuôi Giang Hổ đá văng bác sĩ mổ chính, hai mắt đỏ ngầu quét khắp phòng, giận dữ gầm lên:
“Đứa nào chán sống, dám động vào con gái tao!”
Trong làn bụi mù mịt, người nhà họ Thẩm đều bị màn xuất hiện bất ngờ này dọa đến cứng đờ tại chỗ, mặt đầy vẻ khó tin.
Ánh mắt mẹ nuôi Tô Na khóa chặt vào tôi đang bị trói trên bàn phẫu thuật, cả người run rẩy. Sát khí quanh bà gần như ngưng thành thực thể.
Bà rút con dao ngắn từ trong đôi bốt đinh tán, nhẹ nhàng rạch một đường. Dây trói trên người tôi lập tức đứt tung.
“Vũ Vũ đừng sợ, bố mẹ đến rồi.”
Sống mũi tôi cay xè, tất cả tủi thân và sợ hãi trong khoảnh khắc này hoàn toàn không kìm được nữa.
“Mẹ! Bố!”
Hai tiếng ấy khiến người nhà họ Thẩm lập tức hoàn hồn, sắc mặt đồng loạt thay đổi.
Bố Thẩm là người đầu tiên sa sầm mặt, đánh giá bố mẹ nuôi đang mặc đồ đinh tán, nhuộm tóc vàng rực.
“Hóa ra hai người chính là cặp bố mẹ tóc vàng không ra gì của Giang Vũ?”
Mẹ Thẩm nhíu chặt mày, lấy trong túi ra một tấm thẻ đen, giọng như bố thí:
“Không phải hai người đến đòi tiền sao? Một triệu, mua đứt quan hệ giữa hai người và Giang Vũ.”
Thẩm Chân Chân thò đầu ra từ sau lưng mẹ Thẩm, cao giọng đe dọa:
“Tôi khuyên hai người cầm tiền rồi cút nhanh đi. Chọc giận nhà họ Thẩm, tôi sẽ khiến hai người không sống nổi ở thủ đô!”
Mẹ nuôi đưa tay nhận lấy thẻ đen. Người nhà họ Thẩm lập tức lộ nụ cười khinh bỉ kiểu “biết ngay mà”.
Giây tiếp theo, chỉ nghe “rắc” một tiếng giòn tan. Bà dùng tay không bẻ tấm thẻ đen thành hai đoạn, ném ngược vào mặt mẹ Thẩm.
Bà khoanh tay, nhướng mày cười khẩy:
“Ồ, cầm cái thẻ rách ra đây giả vờ hào phóng à? Trong giới thủ đô còn chưa có ai dám dùng thẻ đen để đuổi tôi đâu!”
Bố Thẩm cười lạnh, mặt đầy khinh thường:
“Chỉ là hai tên lưu manh đầu đường xó chợ mà cũng dám làm càn trước mặt chúng tôi?”
“Biết nhà họ Giang ở thủ đô không? Gia tộc đứng đầu giới thượng lưu, quyền thế ngập trời! Nhà họ Giang chính là chỗ dựa của chúng tôi!”
Mẹ nuôi hơi khựng lại, quay đầu nhìn bố nuôi. Trong mắt hai người đều hiện lên vẻ thích thú.
Nhà họ Giang ở thủ đô?
Chẳng phải chính là nhà họ Giang của Giang Hổ sao?
Bố nuôi nhếch môi, ánh mắt giễu cợt, chậm rãi mở miệng:
“Chỗ dựa?”
Ông dừng một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt đắc ý của người nhà họ Thẩm, rồi nói rõ từng chữ:
“Trùng hợp thật, cái chỗ dựa mà các người đang bám víu ấy…”
“Chính là tao.”
“Giang Hổ.”
Lời này vừa thốt ra, người nhà họ Thẩm như nghe được chuyện cười động trời, lập tức cười ầm lên.
“Giang Hổ? Thứ chó mèo nào cũng dám xưng tên, giả làm nhân vật lớn à!”
“Chỉ vì họ Giang mà cũng dám ăn theo à? Không tự soi gương xem mình có xứng không?”
Em trai nhà họ Thẩm càng mỉa mai hơn, ánh mắt khinh bỉ đến cực điểm:
“Nếu ông là thái tử gia nhà họ Giang, vậy tôi là ông trời luôn đấy! Cũng không nhìn lại bộ dạng của mình xem, lưu manh tóc vàng mà cũng dám giả làm đại lão hào môn, chắc không biết chữ chết viết thế nào!”
Bố mẹ nuôi nhìn nhau.
Họ thật sự không ngờ ở thủ đô lại có người quê mùa đến mức không nhận ra hai gương mặt này.
Họ lười tiếp tục để ý đến mấy tên hề này.
Bố nuôi cúi người, cẩn thận bế ngang tôi lên, xoay người đi ra ngoài phòng phẫu thuật.
Sắc mặt bố Thẩm trầm xuống, ông ta phất tay, nghiêm giọng quát:
“Chặn chúng lại! Hôm nay quả thận này, nó không hiến cũng phải hiến!”