Chương 5

823 từ

“Nghe thấy hết rồi chứ?” cô ấy hỏi.

“Em đều biết cả rồi à?”

“Em đoán được. Chị anh mỗi lần xin tiền mẹ anh đều viện một lý do khác nhau, lần này là mất việc, lần trước là ốm đau, lần trước nữa là đầu tư thua lỗ. Quy luật là cứ cách ba bốn tháng lại có một lần, số tiền lần sau đều tăng hơn lần trước.”

“Em nghiên cứu kỹ thế cơ à?”

“Không cần nghiên cứu. Thẻ ngân hàng của mẹ anh liên kết với tài khoản gia đình mà anh lập, mỗi khoản chi tiêu lớn em đều nhận được thông báo.”

“Sao từ trước tới giờ em không nói?”

“Nói anh có tin không? Trước đây em nói, anh sẽ bảo ‘mẹ anh không phải người như thế’. Bây giờ thì tự tai anh nghe thấy rồi đấy.”

Cô ấy cúi xuống nhìn con.

“Trần Mặc, anh nợ em một lời xin lỗi.”

“Xin lỗi chuyện gì?”

“Năm ngoái lúc mẹ anh chê em tiêu xài hoang phí, anh không nói giúp em một câu nào. Nhưng thực tế, người tiêu hoang chưa bao giờ là em.”

Tôi nhớ ra rồi.

Tết Trung thu năm ngoái, cả nhà tụ tập ăn uống.

Mẹ tôi ở trước mặt họ hàng bỉ bôi Lâm Tiểu Noãn mua một cái áo khoác lông vũ hai nghìn tệ là quá xa xỉ.

Chiếc áo khoác đó là Lâm Tiểu Noãn tự dùng tiền lương của mình mua.

Nhưng cùng tháng đó, mẹ tôi chuyển cho chị tôi tận tám nghìn tệ.

Lúc đó tôi đã nói gì nhỉ?

Tôi nói: “Tiểu Noãn, sau này mua sắm chú ý một chút, để mẹ thấy không hay đâu.”

Giờ nghĩ lại, tôi đúng là một thằng khốn nạn.

“Anh xin lỗi.”

“Chỉ xin lỗi không thì chưa đủ.”

“Vậy em muốn anh phải làm sao?”

“Anh tự nghĩ đi. Anh là người trưởng thành rồi mà.”

Cô ấy nói xong liền không thèm nhìn tôi nữa.

Ba ngày tiếp theo, mẹ tôi không tới.

Nhưng chị tôi thì mò tới.

Cửa cũng chẳng thèm gõ, dùng luôn chìa khóa dự phòng mở cửa vào.

Tôi đang hâm sữa trong bếp, nghe tiếng mở cửa còn tưởng là người giao hàng.

Quay đầu lại, đã thấy chị tôi đứng ở huyền quan, trên tay xách theo một túi hoa quả.

“Chị sang thăm cháu trai nhỏ của chị.”

Chị ta đi thẳng một mạch vào phòng ngủ.

“Chị, chị đợi chút đã. Tiểu Noãn đang nghỉ ngơi.”

“Nhìn cháu một cái thì làm sao?”

Lâm Tiểu Noãn đã tỉnh giấc, đang ngồi dựa trên giường.

Chị tôi đi vào quét mắt một vòng, ánh mắt dừng lại trên hộp sữa bột đặt ở tủ đầu giường.

“Sữa này bao nhiêu một hộp thế?”

“Hơn bốn trăm ạ.”

“Đắt thế á? Hồi xưa Tiểu Bảo nhà chị uống sữa có hơn một trăm tệ thôi.”

Lâm Tiểu Noãn không tiếp lời.

“Em dâu, chuyện hôm trước em đừng để bụng nhé. Chị chỉ nói đùa với em trai chị thôi, làm gì có chuyện chị gái mượn tiền em trai thật.”

“Chị, chị muốn thăm cháu thì cứ thăm đi, đừng nói mấy chuyện này nữa.”

Chị tôi ngồi trong phòng ngủ chừng mười phút, ánh mắt cứ láo liên soi xét hết đồ này đến đồ khác.

Lúc ra về, chị ta quay lại ném cho tôi một câu:

“Nhà em tiền sữa bột, tiền bỉm, tã lót cho bà đẻ… cộng hết lại một tháng bèo cũng phải năm sáu ngàn nhỉ? Lương một tháng của cậu được bao nhiêu? Trừ tiền trả góp nhà thì còn lại bao nhiêu? Cậu sống cũng chật vật lắm nhỉ?”

“Chị, việc của nhà em chị không cần lo.”

“Chị không lo được sao? Mẹ bảo chị sang hỏi xem năm vạn kia cậu có cho mượn không? Nếu không, mẹ định bán căn nhà ở quê đi để đưa tiền cho chị đấy.”

“Đó là nhà của bố mẹ, liên quan gì đến em?”

“Ngôi nhà đó sau này đằng nào chả để lại cho cậu. Bán đi thì cậu mất phần. Trừ phi bây giờ cậu cho chị mượn năm vạn, thì mẹ sẽ không bán nữa.”

Tôi trân trối nhìn chị ta.

“Chị, như thế này gọi là tống tiền đấy.”

“Đây gọi là nghĩ cho cậu đấy.”

Chị ta bỏ đi.

Tôi đem chuyện này kể lại cho Lâm Tiểu Noãn.

Cô ấy đang ghi chép sổ sách.

“Uy hiếp đòi bán nhà á?”

“Ừ.”

“Thế thì cứ để bà ấy bán.”

“Đấy là nhà dưỡng lão của bố mẹ anh mà.”

“Trần Mặc, anh bình tĩnh suy nghĩ một chút xem. Ngôi nhà đó trị giá khoảng hơn ba mươi vạn. Chị anh cần năm vạn. Bán nhà xong, hai mươi lăm vạn còn lại sẽ thuộc về ai?”

0%