Chương 5

806 từ

“Rốt cuộc anh có muốn nói chuyện hay không?”

Anh ta hít sâu một hơi, đi đến phòng khách, tiện tay vứt áo khoác lên sô pha, phẫn nộ chất vấn tôi: “Dựa vào cái gì mà em kiện Thu Nhã? Số tiền đó đều là anh cho tụi nhỏ!”

Tôi bình thản ngồi xuống: “Tiền của ai thì để pháp luật quyết định, cứ chờ kết quả phán quyết đi.”

Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ nghẹn họng. Ngồi xuống rồi lại đứng lên. Hai tay xoa mặt, vò đầu bứt tai. Bầu không khí xung quanh anh ta trở nên vô cùng bức bối.

“Anh thực sự không muốn phải đối xử với em như thế này.”

“Anh biết, em đã cùng anh trải qua rất nhiều, rất nhiều chuyện. Không có em, anh căn bản không thể có được thành tựu như ngày hôm nay.”

Anh ta khựng lại, đột nhiên thở dài. Mím môi, ánh mắt trốn tránh, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Tôi lẳng lặng xem anh ta diễn vai người lương thiện.

Giây tiếp theo, tôi nghe anh ta nói: “Xin lỗi em, có lẽ anh thực sự không thể tiếp tục yêu em được nữa.”

“Thu Nhã rất yêu anh, bao năm qua đối xử với anh cũng rất tốt. Với cô ấy, mỗi ngày phải nhìn thấy chúng ta vợ chồng êm ấm chẳng khác nào đặt trái tim cô ấy lên lò lửa mà nướng, vậy mà cô ấy vẫn không nửa lời oán than.”

“Anh cũng là con người, trái tim anh cũng làm bằng máu thịt, anh không thể mãi lạnh lùng trước tình cảm sâu nặng đó được.”

Tôi thở hắt ra, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

“Nói vòng vo nãy giờ, chốt lại là anh muốn nói anh đã yêu cô ta rồi, đúng không?”

Anh ta gật đầu.

“Nể tình nghĩa vợ chồng bao năm, vốn dĩ anh còn nghĩ, cho dù không có tình yêu, anh vẫn sẵn sàng tiếp tục sống cùng em. Nhưng chuỗi hành động của em đối với các con thời gian gần đây đã khiến anh hoàn toàn thất vọng.”

Anh ta tha thiết nhìn tôi: “Nếu em vẫn quyết định lạnh nhạt với bọn trẻ như vậy, anh đành phải ly hôn với em thôi.”

Tôi gật đầu.

“Được, cứ vậy đi.”

Anh ta ngây người, dường như chưa từng nghĩ tôi sẽ đồng ý dễ dàng như vậy.

“Em nói gì cơ?”

“Tôi nói được, tôi đồng ý ly hôn.”

Anh ta trầm mặc rất lâu, sau đó mới khó khăn thốt ra được một câu từ kẽ răng: “Thực ra cũng chưa chắc đã phải đi đến bước ly hôn. Chỉ cần em chịu cùng chúng ta nuôi nấng hai đứa con, và chấp nhận Thu Nhã trở thành một thành viên trong gia đình, cuộc hôn nhân của chúng ta vẫn có thể tiếp tục.”

“Em cứ yên tâm đi, Thu Nhã luôn rất hiểu chuyện, cô ấy không đòi hỏi nhiều đâu, chỉ cần một đám cưới thôi, sẽ không tranh giành tờ giấy đăng ký kết hôn với em đâu.”

Cái bộ mặt dày hơn cả tường thành này khiến tôi phải bật cười thành tiếng.

Anh ta cáu gắt: “Có gì đáng cười chứ? Thu Nhã chịu ấm ức đến mức này đã là không dễ dàng gì rồi! Bản thân anh còn cảm thấy có lỗi với cô ấy!”

“Đã thấy có lỗi thì ly hôn đi, cho cô ta một danh phận đàng hoàng chính chính chẳng phải tốt hơn sao?”

Anh ta càng dùng sức xoa mặt, vẻ mặt đầy bực dọc.

“Văn Văn, anh cầu xin em đừng có âm dương quái khí như thế nữa! Em có hỏa khí thì cứ phát tiết ra đi! Đừng có giả vờ lương thiện thấu hiểu, lấy lùi làm tiến nữa được không?”

Tôi mỉm cười: “Vậy anh bỏ Tống Thu Nhã đi.”

“Anh không làm được.” Anh ta gần như không chút do dự. Đôi mắt màu hổ phách nặng nề nhìn chằm chằm vào tôi.

“Xin lỗi em, anh thực sự rất yêu cô ấy, yêu đến mức hết thuốc chữa rồi.”

“Anh đã cố gắng chống lại thứ tình cảm đó, nhưng kết quả chỉ khiến anh càng nhớ cô ấy hơn, một giây không được gặp cô ấy là anh không thở nổi!”

“Đúng, anh thừa nhận bằng cấp cô ấy không cao bằng em, học thức không tốt bằng em, nhan sắc cũng không xinh đẹp bằng em, nhưng anh chính là đã yêu cô ấy rồi.”

Tôi không nói gì. Anh ta lại nói thêm một câu xin lỗi.

Tôi ném thẳng tập tài liệu trên tay ra trước mặt anh ta.

0%