Một tuần sau, độ nóng của vụ việc vẫn chưa hề giảm nhiệt.
Trùng hợp lúc này, vụ kiện Tống Thu Nhã cũng chuẩn bị ra tòa.
Lục Đình liền hẹn gặp tôi để thương lượng. Tôi yêu cầu anh ta đưa cả Tống Thu Nhã đi cùng.
Vừa gặp tôi, Tống Thu Nhã đã bày ra vẻ mặt ấm ức, cắn môi rơi nước mắt:
“Bà chủ, tôi không ngờ cô lại âm hiểm đến thế, ngay cả đứa con trai cô tự tay nuôi lớn mà cô cũng tính kế cho được!”
“Tôi thì có lỗi gì chứ? Tôi chẳng qua chỉ sinh cho chồng cô một đứa con trai. Có trách thì trách cái bụng của cô không biết đẻ!”
Lục Đình xót xa lau nước mắt cho cô ta, không quên trừng mắt lườm tôi một cái.
Tôi liếc nhìn vị trí camera góc phòng. Bình thản nói:
“Thứ nhất, vụ livestream buổi tiệc là do các người tự làm. Nếu không phải các người làm rùm beng lên thì thân phận của Lục Dịch Trạch đâu đến mức ai ai cũng biết. Chính lòng tham của cô đã hại con trai cô.”
“Thứ hai, cô có lỗi, cô sai hoàn toàn. Cô sai ở chỗ không biết liêm sỉ, dan díu với người đã có vợ mà còn tự thấy tự hào. Cô sai ở chỗ cố tình chiều chuộng, làm hư con gái ruột của tôi, ác ý biến nó thành một kẻ vô dụng, hống hách, coi trời bằng vung.”
“Văn Văn! Em nói đủ chưa! Thu Nhã không phải loại người như em nói! Cô ấy đối xử với Duyệt Duyệt rất tốt!”
“Tốt sao?”
“Mười tám năm qua, những món quà tôi tặng cho Lục Minh Duyệt đều bị cô ta lén lút đem bán lấy tiền, sau đó đi mua quà cho con trai, lén lút tặng lại cho Lục Dịch Trạch.”
“Cô nói dối! Tôi không hề làm thế!”
“Có hay không, có cần tôi đi hỏi người chị cả của cô không? Dù sao tôi cũng đã hỏi một lần rồi.”
Cô ta cắn chặt môi.
“Thế… thế thì đã sao? Dịch Trạch là con ruột của tôi, tôi đối xử tốt với nó thì có gì sai? Con gái cô dù có thế nào thì cũng chỉ là con gái thôi! Có cái ăn cái mặc là tốt lắm rồi!”
Lục Đình cau mày: “Thôi được rồi, không phải chỉ là chút tiền quà cáp thôi sao? Thu Nhã nói đúng, con gái với con trai rốt cuộc vẫn khác nhau, chúng ta hãy bàn vào chuyện chính đi.”
Tôi nhướng mày: “Được thôi, bàn chuyện ly hôn trước, hay bàn chuyện anh tẩu tán tài sản trong hôn nhân cho Tống Thu Nhã trước?”
Anh ta hít sâu một hơi: “Mười tám năm qua, anh cũng chỉ cho cô ấy chưa tới mười triệu tệ (khoảng 35 tỷ VNĐ), so với mức tiêu xài hàng năm của em thì đúng là trò trẻ con. Khoản này em cũng muốn đòi?”
Tôi lạnh mặt: “Cái gì thuộc về tôi, một đồng tôi cũng đòi lại.”
Anh ta nhíu mày: “Được, coi như trả lại phần đó cho em. Nhưng tài sản trong hôn nhân bắt buộc phải chia 5-5, và em phải rút khỏi công ty!”
Tôi bật cười: “Lục Đình, bây giờ anh mới là phe có lỗi, là anh đang cầu xin tôi ly hôn, anh lo mà nhìn rõ cục diện đi.”
Tống Thu Nhã há miệng định nói.
Tôi át giọng quát thẳng: “Chưa đến lượt một kẻ tiểu tam như cô lên tiếng!”
Cô ta cắn môi, nước mắt chực trào. Lục Đình ôm chặt lấy cô ta, tức giận hỏi: “Rốt cuộc em muốn thế nào mới chịu ly hôn?”
“Rất đơn giản, tôi đã nói từ trước rồi. Anh hai phần, tôi tám phần, thì tôi sẽ sảng khoái ký tên.”
Anh ta tức quá hóa cười: “Chuyện này là không thể nào! Cho dù em có ra tòa kiện tụng thì tòa cũng không đời nào phán như vậy!”
“Hơn nữa anh đã nói rồi, bọn trẻ đều đi theo anh! Anh đồng ý chia 5-5 cho em đã là rất tốt rồi!”
Lời còn chưa dứt, cánh cửa đã bị đẩy mạnh ra.
Lục Minh Duyệt nước mắt nước mũi tèm lem, mắt đỏ hoe gào lên: “Tôi không đi theo ông! Tôi muốn cắt đứt quan hệ với Tống Thu Nhã!”
Cả hai người đều không ngờ Lục Minh Duyệt lại ở đây, sợ hãi đến mức bật dậy khỏi ghế.
Tuy nhiên, Lục Minh Duyệt rất nhanh đã bị người của tôi kéo đi. Căn phòng lấy lại vẻ yên tĩnh.
Tôi nhìn hai kẻ đang hoang mang tột độ kia, thản nhiên nói: “Lục tiên sinh, xem ra tình hình phức tạp hơn rồi, chúng ta lại phải dây dưa thêm vài năm nữa sao?”