Chương 4

805 từ

Ngày sinh thần của ta.

Hắn uống nhiều rượu, uất ức khó chịu.

Thấy hoa hải đường nở kiều diễm như vậy, cứ như không biết thân biết phận.

Hắn liền cầm kéo lên, cắt nát từng đóa hoa.

“Thứ hèn hạ như thế này, sao xứng nở trong phủ của ta?”

Ngay trước mặt ta, hắn hạ lệnh ném hoa hải đường ra ngoài.

Lời nói có hàm ý.

“Thứ mọc lên từ bùn đất, thì nên trở về bùn đất.”

Giẫm đạp đến cùng cực.

Đó chính là món quà sinh thần phu quân tặng cho ta.

Ta khẽ nhắm mắt.

Khi mở mắt ra lần nữa, Tạ Nam Đình vẫn đứng trước mặt.

Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.

Một người tôn quý tùy hứng như hắn, lúc này lại có vài phần thấp thỏm.

“Hoa hải đường này, Thẩm cô nương có thích không?”

Ta đưa tay đẩy cửa sổ trúc ra.

Y quán xây cạnh hồ, ngoài cửa sổ chính là cảnh non nước Thái Thương.

Đang vào đầu hạ, sen non vừa nhú đầu nhọn.

Nổi bật giữa ánh nước lấp lánh, trong trẻo mà tươi sáng.

“Ta xưa nay chỉ thích hoa sen.”

“Ngược lại là Tương Quân, từ nhỏ nàng đã thích hải đường. Ngũ hoàng tử không ngại mang về cho nàng, nhất định nàng sẽ rất vui.”

Tạ Nam Đình lại không để ý đến câu sau.

Chỉ lẩm bẩm:

“Nàng thích hoa sen sao?”

“Từ khi nào nàng không thích hải đường nữa?”

Ta không nhịn được nhíu mày.

Trong lòng đã có chút suy đoán, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc.

“Ngài sắp thành thân, lần này đến gặp ta thật sự không hợp lễ.”

Ta lùi lại một bước, cách hắn xa hơn.

“Ngũ hoàng tử, xin trở về.”

Tạ Nam Đình nhìn ta thật sâu.

Bóng chiều ngả về tây, ánh ráng nhàn nhạt phủ lên áo trắng của hắn một tầng sáng ấm.

Nhìn qua… lại như có vài phần ôn hòa gần gũi.

Ta chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.

Bất kể Tạ Nam Đình đang nghĩ gì.

Đời này, ta không muốn có nửa phần gần gũi với hắn.

“Cũng được.”

Ta nghe hắn nói.

“Giang Nam nhiều mưa, nàng phải chăm sóc tốt cho mình.”

Muội muội viết thư cho ta.

Trong thư, nàng kể về những chuyện rườm rà khi chuẩn bị hôn sự.

Lại nói may mà Tạ Nam Đình chu đáo, mời ma ma quản sự trong cung đến giúp nàng sắp xếp mọi việc.

Nhắc đến Tạ Nam Đình, nét bút của nàng cũng trở nên mềm mại ngọt ngào.

“A tỷ, đến giờ muội vẫn còn hơi hoảng hốt, muội thật sự sắp gả cho chàng sao?”

“Một người như thần tiên như thế, thật sự sắp trở thành phu quân của muội sao?”

“A tỷ, sao muội lại may mắn đến vậy?”

Cuối thư, muội muội liên tục mời ta về Trường An dự lễ.

“A tỷ, ngày hôn yến của muội, tỷ nhất định phải đến.”

“Muội đã nói với ngũ hoàng tử rồi, sẽ sắp xếp thượng tọa cho tỷ.”

“Muội muốn để cả Trường An biết rằng tỷ là tỷ tỷ của muội, không ai được phép bắt nạt tỷ.”

Ta im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn cầm bút viết thư từ chối.

Hành tung của Tạ Nam Đình có chút kỳ lạ.

Ta không muốn gặp lại hắn nữa.

Lại hơn một tháng trôi qua.

Đó là ngày đại hỉ của muội muội.

Nghe nói Thiên Phi cung ở Thái Thương linh nghiệm nhất.

Ta cố ý đến Thiên Phi cung.

Trước tòa Thiên Phi, ta dâng một ngọn đèn trường minh.

Thiên Phi nương nương, xin người phù hộ cho muội muội Tương Quân của con.

Nàng mới là mệnh Phượng thật sự, lại được gả cho người mình yêu.

Đời này nhất định phải bình an vui vẻ, không còn ưu sầu.

Ngoài miếu, sấm sét đột ngột vang lên, chớp sáng rạch ngang nửa bầu trời.

Một trận gió lùa qua điện, ngọn đèn trường minh rơi xuống đất.

Vậy mà tắt ngấm.

Tim ta chợt nảy lên.

Liền nghe thấy sau lưng truyền đến một giọng nói quen thuộc.

“A tỷ.”

Mưa xối như trút.

Muội muội thất hồn lạc phách đứng trong mưa, toàn thân đã ướt đẫm.

Ta lập tức kéo nàng vào trong.

“Sao muội lại ở đây?”

“Hôm nay không phải ngày đại hỉ của muội sao?”

Muội muội ngơ ngác nhìn ta, đôi mắt chết lặng.

“Hôn sự hủy rồi.”

“Tạ Nam Đình nói, hắn muốn cưới tỷ.”

Phụ thân sai người gửi thư cho ta.

Lúc này ta mới biết Trường An đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi ta rời Trường An.

0%