Chương 2

846 từ

Giả Dao đứng bên cạnh cũng lập tức hùa theo. Giọng nói ngọt lịm nhưng nghe mà rợn người:

“Đúng đó, lớp trưởng à, cậu sẽ không nghĩ chỉ có học giỏi mới vào được Bắc Đại đấy chứ?”

“Bây giờ quan hệ còn có tác dụng hơn điểm số nhiều. Nhà tôi có họ hàng ở Bắc Đại, chuyện của Tống Hạc chỉ cần một câu là xong.”

Kiếp trước, khi nghe Giả Dao nói muốn giúp Tống Hạc đi cửa sau vào Bắc Đại, tôi lập tức tra cứu danh sách tuyển sinh các năm trước của trường.

Bắc Đại có kỷ luật rất nghiêm, chưa từng có tiền lệ nhận sinh viên bằng cửa sau.

Không chỉ vậy, Bắc Đại từng chủ động báo cảnh sát xử lý những người liên quan đến tiêu cực trong tuyển sinh.

Tôi phân tích lợi hại bằng tất cả sự chân thành, thậm chí còn lấy tính mạng mình ra thề. Cuối cùng Tống Hạc mới miễn cưỡng từ bỏ ý định đi cửa sau.

Nhưng đến ngày công bố kết quả trúng tuyển, một bạn có điểm thi thấp hơn Tống Hạc một điểm lại được Bắc Đại đặc cách nhận vào.

Giả Dao khăng khăng nói bạn đó cũng nhờ quan hệ mới vào được Bắc Đại.

“Nếu không phải cậu cố tình cản trở, Tống Hạc đã vào Bắc Đại đổi đời rồi!”

“Chỉ vì cậu mà bây giờ anh ấy phải học một trường rác rưởi, sống qua ngày!”

Nhưng rõ ràng, bạn học kia được đặc cách nhờ giải nhất cuộc thi Vật lý toàn quốc.

Tống Hạc không nghe tôi giải thích, trút toàn bộ oán hận vì trượt Bắc Đại lên người tôi.

Nghĩ lại cảnh kiếp trước hắn đẩy tôi xuống từ tầng cao, hận thù trong tôi như dung nham cuộn trào.

Bộ mặt xấu xa của hai người này đã bị tôi ghi lại không sót một chữ.

Tôi bình thản tắt camera, ngẩng đầu lên, giả vờ thở dài đầy ngưỡng mộ:

“Vậy thì lợi hại thật. Quan hệ của Giả Dao cứng như vậy, Tống Hạc quen được cậu đúng là phúc phận của cậu ấy.”

Tôi dừng lại một chút, cố ý thêm vào bằng giọng chua chát:

“Không giống tôi, chỉ có thể dựa vào bản thân để thi. Làm gì có đường tắt tốt như các cậu.”

Ba năm cấp ba, vì tôi và Tống Hạc là bạn từ nhỏ nên Giả Dao luôn coi tôi là tình địch tưởng tượng.

Lúc này, nghe tôi công khai thừa nhận ngưỡng mộ cô ta, vẻ mặt cô ta lập tức trở nên kiêu ngạo. Khóe môi cong lên đầy đắc ý.

“Đây là số mệnh thôi. Loại dân thường như cậu, cả nhà đều nghèo kiết xác, không có quan hệ, đời này định sẵn chỉ có thể vùng vẫy ở tầng đáy xã hội.”

Cô ta cố ý dừng lại, liếc mắt đánh giá tôi. Giọng điệu như đang ban ơn:

“Nhưng mà, Lâm Niệm, nể tình cậu biết điều như vậy, chỉ cần cậu quỳ xuống dập đầu với tôi, thừa nhận ba năm nay cậu luôn ghen tị với tôi, tôi sẽ rộng lượng bảo họ hàng nhà tôi giúp cậu sắp xếp một suất ở Bắc Đại. Thấy sao?”

Tống Hạc nghe vậy liền đẩy mạnh tôi từ phía sau.

Lực mạnh đến mức tôi loạng choạng, suýt nữa quỳ xuống đất.

“Lâm Niệm, nghe chưa? Đừng nói sau này anh đây phát đạt rồi không kéo cậu theo!”

“Điểm của cậu vào Bắc Đại thì cũng chỉ học được ngành bình thường thôi. Chỉ cần cậu xin lỗi Giả Dao, cô ấy có thể đưa cậu vào ngành hot nhất. Còn không mau cảm ơn?”

Tôi siết chặt đầu ngón tay, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay, cố nén ý muốn phản kích ngay tại chỗ.

Đối đầu trực diện với hai kẻ điên này bây giờ chỉ khiến tôi rơi vào thế bị động.

Bi kịch kiếp trước vẫn còn rõ mồn một. Tôi tuyệt đối không thể giẫm vào vết xe đổ.

Tôi gượng nở một nụ cười hèn mọn:

“Tôi không có chí lớn gì đâu. Vào được một ngành bình thường là tôi đã mãn nguyện rồi.”

Giả Dao hừ lạnh, có vẻ rất hài lòng trước sự biết điều của tôi.

Nhưng Tống Hạc lại không hài lòng với dáng vẻ nhu nhược ấy. Hắn nhíu mày nói:

“Nhìn cái kiểu nghèo còn không có chí của cậu kìa, đúng là bùn nhão không trát nổi tường. Cơ hội đưa tới tận tay còn không biết nắm.”

“Giả Dao nói rồi, sau khi tôi vào Bắc Đại, cô ấy còn có thể nhờ quan hệ đưa tôi vào công ty của họ hàng cô ấy làm tổng giám đốc. Sau này nếu cậu không tìm được việc, nhớ đến cầu xin tôi. Nể tình bạn từ nhỏ, tôi vẫn có thể để dành cho cậu một chân lao công.”

0%