Các thái y run lẩy bẩy, không dám từ chối nữa.
Cung nữ ôm chặt lấy mẫu thân ta, khống chế hành động của người.
Mẫu thân dùng răng cắn, dùng chân đá, liều mạng giãy giụa không chịu phối hợp.
Các cung nữ bị va đến bầm tím khắp người, nhưng không dám lơ là.
Kỳ Thác thở dài, cúi người giữ cổ tay mẫu thân ta.
Động tác của ông không tính là nặng, nhưng đôi tay ấy từng cầm đao kiếm, khớp xương cứng như đá.
Mẫu thân bị ông giữ lại, cả người lập tức xù lông, đôi mắt hạnh trừng tròn.
“Cút! Đừng hòng làm hại A Bảo của ta!”
Một cái tát giáng thật mạnh lên mặt Kỳ Thác.
Âm thanh rất giòn.
Như một chiếc bát sứ bị đập vỡ.
Thái giám cung nữ trong điện đều quỳ rạp xuống, trán dán sát gạch, không ai dám thở mạnh.
Kỳ Thác cứng người tại chỗ, nửa bên mặt hơi đỏ lên, trong đôi đồng tử xanh nhạt dần hiện lên một tầng tức giận mỏng, như dòng nước ngầm cuộn chảy dưới mặt băng.
Bình luận lặng lẽ hiện lên:
【Ha ha ha! Mẫu thân nữ phụ dũng cảm thật, dám tát Kỳ Thác, tên Diêm Vương sống này. Kẻ lần trước mắng hắn, cỏ trên mộ đã cao lắm rồi.】
【Thế này tính là gì? Tình thú của tiểu phu thê thôi. Tám năm trước Kỳ Thác dỗ mãi không được, mẫu thân nữ phụ vừa đá vừa đấm, làm ầm không dứt.】
【Lầu trên chạy xe nhanh vậy, không sợ bị khóa tài khoản à?】
【Kỳ Thác là bạo quân nổi tiếng, hiện giờ lại không nhớ mẫu thân nữ phụ. Lần này có trò hay xem rồi, mẫu thân nữ phụ sẽ bị lăng trì hay làm đèn da người đây?】
Mặt ta trắng bệch, phịch một tiếng quỳ xuống đất, trán dập lên nền gạch lạnh băng, giọng run rẩy:
“A cha, a nương hiện giờ thần trí không rõ, mong người rộng lượng.”
Những lời bình luận kia như kim đâm vào đầu ta.
Lỡ như ông thật sự trở mặt thì sao?
Mẫu thân ta vẫn chưa hiểu chuyện gì, nghiêng đầu nhìn ta quỳ dưới đất, vội vàng đưa tay kéo cánh tay ta:
“A Bảo, dưới đất lạnh, đứng dậy đi.”
Ta không động.
Người chu môi, dứt khoát quỳ xuống cạnh ta, lén nghiêng mặt nhìn ta cười một cái.
Lòng ta vừa chua xót vừa mềm đi, không nhịn được cong khóe môi.
Thôi vậy, nếu người thật sự không tránh khỏi kiếp này, ta sẽ đi cùng người.
Ít nhất trước khi chết, mẹ con ta đã được gặp lại nhau.
Dấu tát trên mặt Kỳ Thác đặc biệt chói mắt, hơi ngứa. Đầu lưỡi ông chống lên vòm miệng, cố nhịn không đưa tay sờ.
Người phụ nữ quỳ dưới đất đang ngẩng mặt nhìn ông, đôi mắt hạnh phủ một tầng sương nước, như mặt hồ buổi sớm mùa thu.
Có lẽ vì không biết sợ, ánh mắt người sạch sẽ trong veo, giấu chút tò mò và hoảng hốt, chỉ riêng không có sợ hãi.
Thôi.
So đo với một người hồ đồ làm gì.
“Cho nàng cơ hội cuối cùng.”
Giọng ông lười nhác, không nghe ra vui giận.
“Nếu không phối hợp, thì cứ làm một tiểu kẻ điên cả đời đi.”
Ta thở phào nhẹ nhõm, hốc mắt nóng lên, xoay người ôm lấy mẫu thân:
“A nương, A Bảo ôm người.”
Người lưu luyến vòng tay qua cổ ta, cúi đầu cọ vào hõm vai ta.
Ta nhẹ nhàng vỗ lưng người, bỗng cảm thấy sau lưng hơi tê.
Quay đầu lại, Kỳ Thác đang nhìn chằm chằm ta, ánh mắt sâu kín, không biết đang nghĩ gì.
Thái y run rẩy bắt mạch rất lâu, lại lật mí mắt mẫu thân ta xem xét, trán đầy mồ hôi, cuối cùng lắc đầu.
“Phu nhân mắc chứng điên, chịu kinh hãi quá lớn, đầu óc rối loạn… khó chữa.”
Mẫu thân rúc trong lòng ta, cười ngây ngô với ta.
Kỳ Thác ngồi dựa trên ghế, một tay chống cằm, mí mắt cũng chẳng buồn nâng:
“Chữa không được, ngươi ở lại điên cùng nàng.”
Chân thái y mềm nhũn, suýt nữa quỳ không vững:
“Thần… thần nhất định cúc cung tận tụy, chết rồi mới thôi, chữa khỏi phu nhân!”
Ta dỗ mẫu thân ăn một bát cháo loãng, uống thuốc an thần rồi ngủ.
Qua một lúc lâu, Kỳ Thác lười biếng gọi một tiếng:
“Truyền thiện.”
Nội thị bưng từng mâm nối đuôi nhau đi vào, chớp mắt đã bày đầy cả bàn.
Ông cầm đũa lên, thấy ta vẫn đứng yên tại chỗ thì nhíu mày: