Chương 7

802 từ

Sắc mặt Kỳ Thác cứng lại trong chớp mắt, yết hầu chuyển động lên xuống.

Cô nương tươi sáng trên đài Đồng Thu năm nào, giờ lại biến thành dáng vẻ ngây dại thế này.

Ông đứng tại chỗ, ngón tay vô thức sờ khóa vàng bên hông rồi lại buông xuống.

“Hôm nay có khá hơn không?”

Giọng ông thả rất nhẹ.

Mẫu thân ta chỉ cong mắt cười.

“A cha, a nương đã không còn chống cự người khác lại gần nữa.”

Ta nhỏ giọng nói bên cạnh.

Ánh mắt ông dừng trên người mẫu thân, không rời đi.

Mẫu thân chẳng quan tâm ông có nhìn hay không, cầm một miếng bánh hoa quế nhét vào miệng, cắn một miếng thật lớn, hai má phồng lên.

Ta vội lấy khăn lau miệng cho người.

Người ngoan ngoãn ngẩng mặt để ta lau, bỗng nắm lấy tay ta, nghiêm túc nói:

“Cảm ơn A Bảo.”

Mũi ta cay xè, hốc mắt nóng lên:

“A nương.”

Ánh mắt Kỳ Thác tối lại, khóe miệng cong lên, giọng âm dương quái khí:

“Nàng ăn ngon thật đấy.”

Câu tiếp theo khiến ta trợn to mắt.

“Bắt được Chu Dư Tung rồi.”

Kỳ Thác xoay chiếc nhẫn ban chỉ trong tay, giọng hờ hững:

“Miếu hoang ngoại thành. Hắn mang theo nghiệt chủng kia định chui vào núi, bị kỵ binh tuần tra chặn lại.”

Bình luận nổ tung:

【Không hoảng không hoảng, vòng ngọc trong tay nữ chính là tín vật nhận thân.】

【Trời đất, nếu Kỳ Thác thấy chiếc vòng kia thì chẳng phải phát điên sao? Năm đó hắn ấn tượng rất sâu với chiếc vòng ấy!】

【Xong rồi xong rồi, tín vật nhận thân nằm trong tay nữ chính, nữ phụ sắp tiêu rồi.】

【Đừng mà, ta vừa cảm thấy Kỳ Thác giống người một chút, đừng lại bẻ lái như thế chứ.】

“Người bị áp giải ở thiên điện.”

Ta đứng dậy, chân hơi mềm.

“A cha, con muốn đi xem.”

Tận mắt nhìn kẻ đã hà khắc, giày vò ta suốt bảy năm, kẻ đã đạp ta và mẫu thân xuống bùn đất.

Và người kia, kẻ đã bị đem ra so sánh với ta suốt bốn năm, tương lai còn cướp đi tất cả của ta.

Kỳ Thác gật đầu.

Ta muốn đi theo, tay áo bỗng bị kéo lại.

Cúi đầu nhìn, mẫu thân đang nắm lấy tay áo ta, ánh mắt hoảng sợ.

“A Bảo, không đi.”

Có lẽ người cảm nhận được điều gì đó, không chịu buông tay.

Ta ngồi xổm xuống:

“A nương ngoan, lát nữa A Bảo sẽ về.”

Mẫu thân lắc đầu, nước mắt ngập trong hốc mắt, như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Ta xoa mái tóc mềm của người:

“A nương, A Bảo hứa với người, nhất định sẽ quay về.”

Mẫu thân nhìn ta rất lâu, chậm rãi buông tay.

Cửa thiên điện mở rộng, bên trong truyền ra tiếng khóc.

Bình luận bắt đầu spam:

【Đến rồi đến rồi, kỹ năng kinh điển của nữ chính, lê hoa đái vũ. Ở Khánh Vương phủ trăm lần hiệu nghiệm, không biết đối với Kỳ Thác có dùng được không.】

【Kỳ Thác là bạo quân lòng dạ sắt đá, chắc không ăn chiêu này đâu nhỉ?】

【Chưa chắc đâu, thứ nữ chính lấy ra là vòng ngọc mà hắn luôn nhớ mãi.】

Ta hít sâu một hơi, bước qua cửa điện.

Thẩm Sương Nhi quỳ trên đất, y phục vẫn khá chỉnh tề, chỉ là mặt có chút bụi.

Vài lọn tóc xõa xuống, càng khiến nàng ta trông đáng thương.

Nhìn thấy ta, đồng tử nàng ta hơi co lại.

Có lẽ nàng ta cho rằng ta bị đẩy khỏi xe ngựa, rơi vào tay quân địch, chắc chắn phải chết.

Sự kinh ngạc trong mắt nàng ta chỉ thoáng qua rồi rất nhanh khôi phục dáng vẻ yếu đuối đáng thương kia.

Kỳ Thác hờ hững mở miệng:

“Đại Đại, bọn họ đã hại con, con tự mình báo thù.”

Ta nhận lấy roi, nhìn Chu Dư Tung đang bị trói chặt.

Trong miệng ông ta bị nhét giẻ, thấy ta thì mắt trợn lớn.

Trong ánh mắt ấy có khiếp sợ, khó hiểu, phẫn nộ.

Có lẽ ông ta đang nghĩ, thứ gánh nặng bị đẩy xuống xe ngựa dẫn truy binh đi như ta, sao còn có thể sống sót, còn mặc cẩm y hoa phục trong hoàng cung này.

Ta giơ tay muốn đánh ông ta, bàn tay còn chưa hạ xuống, Kỳ Thác đã lên tiếng.

“Dùng tay sẽ đau.”

Ông nhét một cây roi da trâu vào tay ta.

Roi quất lên mặt Chu Dư Tung.

Chát.

Một vệt máu kéo xiên từ trán xuống gò má ông ta.

0%