Chương 1

829 từ

Ngày diễn ra buổi đi săn mùa thu, Hoàng hậu nương nương đề nghị:

“Bất kể nam nữ, hễ rút được đuôi tên cùng màu thì sẽ cưỡi chung một ngựa, xem như khởi đầu cho một đoạn giai thoại, các khanh thấy thế nào?”

Vài người bạn thân đều quay sang nhìn Tạ Trường Ngọc.

Cả kinh thành này ai cũng biết, hôn sự giữa ta và hắn đã được định ra từ năm năm trước. Mọi người ồn ào trêu chọc, đẩy hắn về phía ta, nhưng hắn chỉ mỉm cười nhạt:

“Đã vào cung, đương nhiên phải tuân theo quy củ của Hoàng hậu nương nương.”

Nhìn mũi tên đuôi đỏ mà hắn vừa rút ra, Hoàng hậu nhướng mày cười nói:

“Người rút được mũi tên đuôi đỏ còn lại là Tô Cẩm Sắt!”

Ánh mắt Tạ Trường Ngọc dịu dàng, hắn bước đến bên cạnh Tô Cẩm Sắt, cẩn thận thắt lại nẹp tay cho nàng ta. Hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt mang theo sự vỗ về:

“Đừng giận, chỉ là làm cho có lệ thôi. Đợi tàn cuộc, ta sẽ đi tìm muội.”

Không ai biết rằng, trước khi rút tên, ta đã nghe thấy nữ sử thiếp thân của Hoàng hậu thì thầm với hắn:

“Mũi tên có đuôi quấn chỉ vàng, nô tỳ đã làm theo lời dặn, giữ lại cho ngài và Cẩm Sắt cô nương rồi.”

Ta không chọn cách vạch trần.

Bởi vì Tạ Trường Ngọc trì hoãn mãi không chịu cưới ta, cha mẹ đã định ra hôn ước giữa ta và Thái tử, ngay nửa tháng sau sẽ cử hành.

Nghĩ đến việc nửa tháng nữa ta sẽ gả cho Thái tử, rồi lại nhìn sự thiên vị của Tạ Trường Ngọc, trong lòng ta lại chẳng gợn sóng nhấp nhô. Chỉ còn lại sự giải thoát và thống khoái vì sắp cắt đứt hoàn toàn đoạn nghiệt duyên kéo dài năm năm này.

Giờ phút này, ta lạnh lùng nhìn ra cách đó không xa, Tạ Trường Ngọc đang cúi đầu cẩn thận kiểm tra yên ngựa cho Tô Cẩm Sắt.

“Cẩm Sắt, bãi săn đao kiếm không có mắt, muội phải theo sát ta, đừng chạy lung tung.”

Tô Cẩm Sắt ngẩng đầu lên, hai má ửng hồng, ánh mắt ngập tràn sự ỷ lại:

“Đa tạ Trường Ngọc ca ca, muội nhất định sẽ theo sát huynh, tuyệt đối không gây thêm rắc rối.”

Nghe những lời nỉ non ân ái không coi ai ra gì của bọn họ, ta thậm chí chẳng sinh ra nổi một tia tức giận, xoay người định rời đi.

Nhưng người bạn bên cạnh ta thực sự chướng mắt, một tay kéo ta lại, hướng về phía đôi bích nhân kia cười lạnh hô lớn:

“Tạ tiểu hầu gia thật là có nhã hứng! Bỏ mặc vị hôn thê đã đính ước năm năm không màng, lại đi ân cần với người ngoài như thế!”

Lời này vừa dứt, âm thanh huyên náo xung quanh bỗng im bặt. Vô số ánh mắt dò xét, chờ xem kịch vui lập tức phóng tới như dao găm.

Bàn tay đang gạt yên ngựa của Tạ Trường Ngọc khựng lại, hắn trầm mặt nhìn sang.

“Câm miệng! Ngươi tính là cái thá gì!”

Hắn nhíu chặt mày, nghiêm giọng quát tháo:

“Cẩm Sắt là nữ nhi, lại lần đầu đến bãi săn, ta chiếu cố nhiều hơn một chút vốn là lẽ đương nhiên.”

Nói xong, ánh mắt hắn như lưỡi dao lướt qua ta, giọng điệu tràn ngập sự trách cứ của kẻ bề trên:

“Thanh Âm, quản cho tốt người của muội. Nếu để người ngoài nghe thấy, thanh danh của Cẩm Sắt biết để ở đâu?”

“Muội đừng quên, ta là vị hôn phu của muội. Muội ghen tuông làm loạn thế này, còn ra thể thống gì nữa!”

Vị hôn phu?

Bước chân ta vừa định cất lên bỗng khựng lại.

“Tạ tiểu hầu gia oai phong thật lớn. Đã biết là người của ta, thì đến lượt ngài giáo huấn từ lúc nào vậy!”

“Còn nữa!”

Ta dừng một chút, bình thản nhìn hắn, chậm rãi nói:

“Tạ Trường Ngọc, mối hôn ước bằng lời kéo dài năm năm trời chẳng đi đến đâu này, Cố gia ta từ lâu đã không còn coi là thật nữa. Ngài bảo vệ thanh danh của ai, thì liên quan gì đến ta?”

“Không coi là thật? Cố Thanh Âm, muội có ý gì?”

Sắc mặt Tạ Trường Ngọc chợt biến đổi, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc lẫn giận dữ.

Ta đang định nói cho rõ ràng thì Tô Cẩm Sắt bên cạnh đã rụt rè lên tiếng:

“Trường Ngọc ca ca đừng giận, Thanh Âm tỷ tỷ chắc chắn là thấy huynh rút trúng thẻ của muội nên nhất thời ghen tuông nói lẫy thôi, huynh mau dỗ dành tỷ ấy đi.”

0%