Chương 13

807 từ

Ta đứng dậy, bước tới cửa, đẩy cửa ra.

Thẩm Độ nghiêng người nhường đường, nhưng tay vẫn luôn đặt trên chuôi đao.

Tạ Trường Ngọc đang đứng trong sân.

Trông bộ dạng hắn vô cùng chật vật.

Áo bào chưa thay, vẫn là bộ đồ dự tiệc cưới đêm qua, nhăn nhúm không ra hình thù gì.

Dưới quầng mắt thâm đen, đôi môi nứt nẻ, nhìn là biết đã thức trắng cả đêm.

Nhưng hai mắt hắn đỏ ngầu, không phải cái đỏ của say rượu, mà là một màu đỏ như bị thứ gì đó ép cho bật ra.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, môi hắn mấp máy.

“Thanh Âm.”

Ta đứng bên trong ngưỡng cửa, không bước ra.

“Nói đi.”

Hắn siết chặt nắm đấm, các đốt ngón tay trắng bệch.

“Cẩm Sắt… bị Đại Lý Tự bắt đi rồi.”

“Ta biết.”

“Muội ấy bị oan!”

Hắn tiến lên một bước, liền bị Thẩm Độ đưa tay ngang ngực cản lại:

“Con gấu đó không liên quan gì đến muội ấy! Muội ấy chỉ là một nữ tử yếu đuối, làm sao có thể làm ra chuyện tày đình đó được.”

“Tạ Trường Ngọc.”

Ta ngắt lời hắn: “Ngài đến Đông cung, là muốn ta cầu xin thay cho Tô Cẩm Sắt?”

Hắn cắn răng, hồi lâu không nói nên lời.

Nhưng sự im lặng của hắn chính là câu trả lời.

Ta bỗng cảm thấy buồn cười.

Năm năm trước khi ta trúng độc, hắn đã canh chừng ta bảy ngày bảy đêm. Lúc đó trong mắt hắn chỉ có ta.

Năm năm sau, hắn xông vào Đông cung của một nữ nhân khác, vì một nữ nhân khác mà bắt ta phải cúi đầu.

“Ngài có biết không.”

Giọng ta rất bình thản: “Ngày ở bãi săn, khi con gấu đen vồ tới, ngài đã chọn ai?”

Đồng tử Tạ Trường Ngọc co rút mạnh.

“Ngài đã chọn Tô Cẩm Sắt.”

Ta nhìn hắn: “Còn Bùi Hoài Cẩn đã thay ta đỡ vuốt gấu đó, đến nay vết thương vẫn chưa lành.”

“Bây giờ ngài đang đứng trong nhà của chàng ấy, yêu cầu thê tử của chàng ấy đi cầu tình cho kẻ đã làm tổn thương chàng ấy.”

“Tạ Trường Ngọc, ngài thấy có thích hợp không?”

Môi hắn run rẩy.

“Thanh Âm, trong hoàn cảnh đó… Cẩm Sắt ở gần hơn, ta, ta hành động theo bản năng.”

“Trong bản năng của ngài không có ta. Năm năm trước không có, năm năm sau càng không.”

Hắn bị câu nói này đóng đinh tại chỗ.

Trong sân yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió lùa qua dãy hành lang.

Ta tưởng hắn sẽ rời đi.

Nhưng hắn không đi.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, nơi đáy mắt cuộn trào thứ cảm xúc gì đó mà ta không thể đọc hiểu.

Không phải giận dữ, không phải uất ức, mà giống như một sự mờ mịt muộn màng, sau khi bị thứ gì đó đập tan tành.

“Chuyện thư thoái hôn, ta đã tra rồi.”

Giọng hắn rất trầm, giống như phải dùng rất nhiều sức lực mới nói ra được.

“Quản sự nói, ngày lá thư ấy được đưa tới, Cẩm Sắt… quả thực có khuyên ta không cần xem.”

“Muội ấy nói đó chỉ là chiêu trò giục cưới của muội. Ta đã tin.”

Trong sân chìm vào im lặng trong một khoảnh khắc.

Ta đợi hắn nói tiếp.

“Ta còn tra ra vài chuyện khác nữa.”

Nắm đấm của hắn siết chặt hơn, móng tay găm vào lòng bàn tay:

“Hai năm trước sinh thần muội, cây trâm ngọc bích ta sai người mang tới… muội không nhận được.”

Mi tâm ta hơi động.

Sinh thần hai năm trước, ta chẳng nhận được thứ gì.

Sau lần đó, Tạ Trường Ngọc nói ta không biết tốt xấu, ngay cả quà của hắn cũng không cần.

Ta trăm miệng cũng khó thanh minh.

“Món đồ đó đã bị người ta giữa đường chặn mất.”

Hắn nhắm mắt lại: “Là tỳ nữ bên cạnh Cẩm Sắt.”

Hắn nói đến đây, giọng bỗng đứt quãng.

Rồi hắn nói câu cuối cùng.

“Còn nữa… năm năm trước sau khi hứa sẽ cưới muội, Cẩm Sắt là người đầu tiên nói với ta rằng, hôn sự không vội, hai chúng ta vẫn còn nhỏ, lập nghiệp trước rồi thành gia sau.”

“Ta cũng tin.”

Gió lùa qua sân, thổi chiếc đèn lồng treo dưới hành lang khẽ đung đưa.

Ta nhìn khuôn mặt Tạ Trường Ngọc.

Trên đó viết đầy ba chữ “giá như biết”.

Nhưng ba chữ này, lại là thứ vô dụng nhất trên thế gian.

“Vậy thì sao?”

Giọng ta không mảy may gợn sóng: “Ngài đã tra rõ rồi, sau đó thì sao?”

0%