Tạ Trường Ngọc đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng Bùi Hoài Cẩn xa dần.
Gió thổi triều phục của hắn bay phần phật.
Hắn đứng trước điện Thái Cực hồi lâu, rồi quay người, cất bước đi về phía cổng cung.
Không một lần ngoảnh lại.
Ngày thứ ba sau khi Hoàng hậu dọn vào lãnh cung, kinh thành đổ một trận mưa.
Mưa không lớn, tí tách tí tách, gột rửa sạch bong những phiến gạch đá trong sân Đông cung.
Ta ngồi bên cửa sổ ngắm mưa, trên tay bưng một bát canh nóng.
Là Bùi Hoài Cẩn sai nhà bếp ninh cho ta, bảo là phương thuốc bổ khí huyết, mùi vị chẳng ngon lành gì, nhưng chàng cứ chằm chằm nhìn ta uống, nên ta đành uống.
Chàng ngồi đối diện, trong tay lật một cuốn sách tạp nham, đọc được hai trang thì đặt xuống.
“Có chuyện này quên chưa nói với nàng.”
“Chuyện gì?”
“Tạ Trường Ngọc hôm nay đã dâng tấu, thỉnh chỉ ngoại phóng, tới Mạc Bắc trấn ải.”
Bàn tay bưng bát của ta khựng lại một nhịp.
Mạc Bắc.
Nơi biên ải khổ hàn, cách kinh thành ba ngàn dặm.
“Phụ hoàng chuẩn tấu rồi.”
Bùi Hoài Cẩn nói: “Ngày mai sẽ khởi hành.”
Ta húp một ngụm canh, không nói gì.
“Hắn trước khi đi nhờ Thẩm Độ chuyển lời.”
Bùi Hoài Cẩn nhìn ta: “Nàng có muốn nghe không?”
“Chàng đã nói đến nước này rồi.”
Khóe môi chàng hơi giật giật.
“Hắn bảo, món nợ năm năm, đời này trả không hết, kiếp sau tiếp tục trả. Nhưng kiếp sau, hy vọng nàng đừng gặp phải kẻ ngu xuẩn như hắn nữa.”
Ta đặt bát canh xuống.
“Chuyện kiếp sau, ai mà nói trước được.”
Bùi Hoài Cẩn nhìn ta một hồi, đột ngột đứng lên, bước tới phía ta, ngồi hẳn lên bệ cửa sổ.
Rất gần, gần đến mức ta ngửi thấy thoang thoảng mùi thuốc trên người chàng, vết thương trên bả vai vẫn đang phải thay thuốc.
“Thanh Âm.”
“Vâng.”
“Chuyện đời này, ta có thể nói chắc chắn.”
Ta ngước mắt nhìn chàng.
Chàng không cười, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Những lời ta đã từng nói, mỗi một câu đều được tính, ở bãi săn nói, đêm tân hôn nói, đứng ngoài Ngự thư phòng cả đêm nghĩ tới, đều được tính cả.”
Mưa ngoài cửa sổ không biết đã tạnh từ lúc nào.
Mặt trời ló rạng từ sau tầng mây, tia sáng xuyên qua song cửa sổ, đậu trên khuôn mặt chàng.
Ta chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp chàng.
Ngày thu liệp ấy, chàng phi ngựa bước xuống, trên tay cầm một mũi tên đuôi trắng, mỉm cười nhìn ta.
Lúc ấy ta không biết, con người này đã đợi ta bao lâu.
“Bùi Hoài Cẩn.”
“Có ta.”
“Năm đó chàng không biết bơi, đứng trên bờ gọi người cứu ta lúc ấy.”
Ta nhìn chằm chằm vào mắt chàng: “Chàng có sợ không?”
Chàng sững người.
Sau đó chàng bật cười. Không phải điệu cười nhìn kẻ ngốc nghếch, không phải nụ cười xã giao, mà là một điệu cười thật nhẹ, như bị thứ gì đó đánh trúng tâm can.
“Sợ chứ, sợ chết khiếp đi được.”
“Thế sau đó thì sao?”
“Sau đó nhìn thấy nàng được vớt lên, vẫn còn sống sờ sờ, nằm dài trên bờ ho sặc sụa nước.”
Chàng nghiêng đầu: “Thì không sợ nữa.”
Ta vươn tay, đè lên bàn tay đang đặt trên đầu gối chàng.
Ngón tay chàng khẽ run rẩy, rồi lật lại, mười ngón đan chặt lấy tay ta.
Lực đạo không mạnh, nhưng lại vững chãi đến mức khiến lòng ta nóng ran.
“Bùi Hoài Cẩn.”
“Ừ.”
“Vết thương của chàng, rốt cuộc bao giờ mới khỏi?”
Chàng cúi xuống nhìn bả vai mình, rồi nhìn ta, nhướng mày một cái.
“Nàng hỏi cái này làm gì?”
“Ngự y dặn không được dính nước, chàng đã nửa tháng rồi chưa được tắm gội tử tế.”
Vẻ thâm tình chân thành trên mặt chàng ngay lập tức tan nát.
“… Nàng không thể để bầu không khí này kéo dài thêm một lát được sao?”
Ta bật cười.
Là nụ cười chân thật xuất phát từ tận đáy lòng kể từ khi bước chân vào Đông cung.
Nắng bên ngoài rất đẹp. Tấm đá xanh trong sân được mưa gột rửa sáng bóng như gương.
Phản chiếu bóng trời, phản chiếu bóng mái hiên, phản chiếu cả hình bóng hai con người đang sóng vai ngồi tựa bên bệ cửa.
Một tháng sau, phụ thân từ Tây Bắc gửi thư nhà về.
Trong thư nói đường lương đã thông suốt, lòng quân vô cùng an định.