Nàng ta rảo bước đến bên Tạ Trường Ngọc, khoác lấy cánh tay hắn, ngẩng mặt lên, hốc mắt hoe đỏ:
“Trường Ngọc ca ca, chúng ta về thôi, đừng vì một người không đáng mà…”
“Không đáng?”
Giọng nói này không phải của Bùi Hoài Cẩn, cũng không phải của Tạ Trường Ngọc.
Là của ta.
Ta đẩy cửa điện bước ra.
Ánh mắt tất thảy mọi người nhất tề dồn về phía này.
Ta đứng bên trong ngưỡng cửa, nhìn Tô Cẩm Sắt, nhìn bộ dạng đáng thương chịu đủ uất ức trên khuôn mặt nàng ta.
“Tô Cẩm Sắt, câu vừa rồi ngươi nói, nói lại lần nữa xem?”
Cả người Tô Cẩm Sắt cứng đờ, ngón tay siết chặt lấy ống tay áo Tạ Trường Ngọc.
Ta không đợi nàng ta trả lời, tiếp tục nói: “Con gấu đen ở bãi săn, là ngươi dẫn tới phải không?”
Không khí như đóng thành băng.
Đồng tử Tô Cẩm Sắt co rút: “Tỷ, tỷ nói bậy!”
“Chuồng thú ở hoàng gia thu liệp, trên người mỗi mãnh thú đều có dây xích khóa bằng ấn hỏa phong.”
Giọng ta rất bình tĩnh: “Con gấu đen đó không có.”
“Nó là từ bên ngoài thả vào.”
Mặt Tô Cẩm Sắt trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.
Tạ Trường Ngọc đột ngột quay đầu nhìn nàng ta.
Còn Bùi Hoài Cẩn chẳng biết từ lúc nào đã bước đến bên cạnh ta, hơi cúi đầu, ghé sát tai ta nói một câu mà chỉ mình ta nghe được.
“Đã tra ra, kẻ thả gấu có liên quan đến nữ sử bên cạnh Hoàng hậu.”
Ta liếc nhìn Bùi Hoài Cẩn.
Vẻ mặt chàng rất nhạt, nhưng tầng hàn băng lạnh lẽo nơi đáy mắt chàng, ta hiểu được.
Chuyện này không chỉ là thủ đoạn của một mình Tô Cẩm Sắt.
Nhưng bây giờ chưa phải lúc lật bài ngửa.
Sự tĩnh lặng trong sân chỉ kéo dài vài nhịp thở.
Tô Cẩm Sắt là người phản ứng nhanh nhất, đầu gối mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống.
“Thái tử phi minh giám! Cẩm Sắt chỉ là phận nữ lưu, lấy đâu ra bản lĩnh đưa dã thú vào bãi săn hoàng gia!”
Nàng ta ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt, quay sang Tạ Trường Ngọc: “Trường Ngọc ca ca, huynh tin muội, muội không có!”
Tạ Trường Ngọc không nói gì.
Hắn nhìn bộ dạng quỳ gối của Tô Cẩm Sắt, rồi lại nhìn ta.
Trong ánh mắt có sự giằng xé, có hoang mang, nhưng nhiều hơn cả là sự luống cuống sau khi niềm tin bị lung lay.
“Thanh Âm…” Hắn khàn giọng cất lời.
“Gọi Thái tử phi.” Bùi Hoài Cẩn nhạt giọng sửa lưng.
Yết hầu Tạ Trường Ngọc lăn lộn một chốc, giống như bị ba chữ này chặn đứng mọi ngôn từ.
Hắn nhìn chằm chằm ta rất lâu, cuối cùng chỉ nặn ra được một câu: “Chuyện này… muội có chứng cứ không?”
Ta không vội trả lời.
Bởi vì ta nhận ra, từ khi ta nhắc đến con gấu đen kia, sắc mặt của một người trong sân đã thay đổi.
Nữ sử bên cạnh Hoàng hậu, lúc này đang đứng trong góc khuất của hành lang. Khuôn mặt ả ta giấu trong bóng tối ánh đèn không chiếu tới, nhưng ả đã lùi lại nửa bước trong vô thức.
Động tác này rất nhỏ.
Nhưng ta nhìn thấy, và Bùi Hoài Cẩn cũng nhìn thấy.
“Chuyện chứng cứ, không vội.”
Ta thu hồi tầm mắt, nhìn Tạ Trường Ngọc, giọng đều đều: “Hôm nay là ngày đại hôn của ta, ta không có hứng thẩm vấn án.”
“Nhưng Tô cô nương.” Ta chuyển dời ánh nhìn sang Tô Cẩm Sắt:
“Nếu ngươi thực sự trong sạch, lên công đường Đại Lý Tự mà khóc, so với việc khóc trước cửa Đông cung của ta sẽ có tác dụng hơn nhiều đấy.”
Ba chữ “Đại Lý Tự” vừa thốt ra, tiếng khóc của Tô Cẩm Sắt bỗng im bặt.
Môi nàng ta run rẩy, sự hoảng loạn nơi đáy mắt làm sao cũng không giấu được nữa.
Tạ Trường Ngọc cúi người kéo nàng ta từ dưới đất lên. Tay hắn đang run lên, không biết vì men rượu hay vì thứ gì khác.
“Đi.”
Hắn lôi Tô Cẩm Sắt quay người.
Đi được hai bước, lại dừng chân.
Hắn không quay đầu lại, giọng khản đặc đến mức đáng sợ: “Cố Thanh Âm, muội lấy hắn, thực sự không hối hận?”
Câu hỏi này mới nực cười làm sao.
Năm năm qua, hắn hỏi ta rất nhiều câu.
Hỏi ta tại sao luôn bám theo hắn, hỏi ta có thể bớt hẹp hòi đi không, hỏi ta có thể đối xử tốt với Cẩm Sắt hơn một chút không.