Chương 14

811 từ

Hắn há miệng, không có câu trả lời.

Ta quay người đi vào.

“Tạ Trường Ngọc, ngài tra vẫn chưa đủ nhiều đâu.”

Hắn ngẩng phắt lên.

Ta đứng lại ở cửa, không ngoảnh đầu lại.

“Đi điều tra kỹ thân thế của Tô Cẩm Sắt xem, tra cho rõ ả rốt cuộc là người của ai, rồi hẵng đến Đông cung cũng chưa muộn.”

Cửa đóng lại.

Giọng Thẩm Độ từ bên ngoài truyền vào, điệu bộ làm việc công: “Tạ tiểu hầu gia, mời ngài về cho.”

Ta tựa lưng vào cánh cửa, nghe tiếng bước chân xa dần bên ngoài.

Trong lòng chẳng thấy thống khoái, cũng chẳng thấy hả giận.

Chỉ thấy mệt.

Rất mệt.

Chạng vạng Bùi Hoài Cẩn trở về, đi thẳng vào trong, ném một xấp hồ sơ lên bàn.

“Tra ra rồi.”

Chàng cởi áo choàng, tiện tay vắt lên lưng ghế:

“Mẫu thân của Tô Cẩm Sắt, là biểu muội xa của Hoàng hậu.”

“Hai mươi năm trước phạm tội bị gia tộc xóa tên, cải giá vào Tô gia, mai danh ẩn tích.”

“Tô Cẩm Sắt, là cháu gái ruột của Hoàng hậu.”

Ta nhìn chằm chằm những dòng chữ trên hồ sơ.

Trong đầu chợt có thứ gì đó sâu chuỗi lại với nhau.

Hoàng hậu ra sức đưa Tô Cẩm Sắt vào Đông cung.

Thả gấu ở bãi săn.

Ám sát thái giám mua sắm diệt khẩu.

Ngay trong đêm thảo ý chỉ sắc phong Lương đệ.

Tô Cẩm Sắt bám lấy Tạ Trường Ngọc suốt năm năm.

Ngăn cản hôn sự, cướp quà, cướp thư.

Năm năm.

Khoảng thời gian ấy trùng khớp vừa vặn với hôn ước năm năm giữa ta và Tạ Trường Ngọc.

“Bùi Hoài Cẩn.”

Ta ngẩng đầu.

Chàng đang rót trà, nghe tiếng liền nhìn qua.

“Mục tiêu của Hoàng hậu, trước nay chưa từng là ta phải không?”

Bùi Hoài Cẩn đặt ấm trà xuống, nhìn ta một lát.

“Không phải.”

“Mục tiêu của bà ta là Cố gia.”

Chàng nói: “Phụ thân nàng nắm trong tay ba mươi vạn binh quyền Tây Bắc, Hoàng hậu muốn động vào Đông cung, trước tiên phải chặt đứt ngoại viện của ta.”

“Tô Cẩm Sắt trói chân Tạ Trường Ngọc, kéo dài hôn sự của nàng, để Cố gia và Hầu phủ dằn vặt dây dưa không rõ ràng, đó mới chỉ là bước thứ nhất.”

Ánh mắt chàng rơi xuống tập hồ sơ.

“Bước thứ hai, bà ta đã đang đi rồi.”

Lòng ta trầm xuống: “Chuyện gì?”

Bùi Hoài Cẩn rút từ trong tay áo ra thêm một phong thư, trải ra cạnh xấp hồ sơ.

Bên trên là ấn hỏa phong dán kín từ biên ải.

“Quân báo vừa nhận được chiều nay, tuyến đường vận lương Tây Bắc bị người ta chặn cướp ba đợt quân lương, Đô úy phủ báo lên Binh bộ, Binh bộ ém nhẹm lại không trình.”

“Tuyến tiếp tế của phụ thân nàng, đang bị người ta từng nhát từng nhát cắt đứt.”

Ngày thứ ba sau khi Tạ Trường Ngọc đi, Hoàng hậu giá lâm.

Không đưa thiệp báo trước, không có bất kỳ lời thông tri nào.

Bên ngoài cửa Đông cung, phượng giá của Hoàng hậu đỗ ngay trên ngự đạo, nữ quan và ma ma tùy tùng xếp thành một hàng áp sát, thanh thế không hề nhỏ.

Lúc Thẩm Độ vào bẩm báo, ta đang cùng ma ma đối chiếu sổ sách.

Hôm qua Bùi Hoài Cẩn sai người đưa tới một danh sách vật tư thu mua cho quân đội Tây Bắc, bảo ta xem thử có sót mục nào không.

Lúc nhận cuốn sổ ta liền biết, chàng không thực sự bảo ta duyệt sổ sách.

Chàng muốn cho ta biết chàng đang làm gì, tuyến biên ải đó, chàng không định giấu ta.

“Thái tử phi, Hoàng hậu nương nương tới.”

“Mời vào.”

Ta gấp cuốn sổ sách lại, đứng dậy, dặn người dâng trà.

Lúc Hoàng hậu bước vào điện, trên môi nở nụ cười.

Đó là nụ cười của trưởng bối nhìn vãn bối, đoan trang, hiền từ, mọi chi tiết đều được nắn nót tỉ mỉ như một bức họa.

“Bản cung nghe nói mấy ngày nay thân thể con không được khỏe, nên đặc biệt tới thăm.”

Bà ta an tọa, đảo mắt nhìn quanh cách bài trí của Đông cung, ánh mắt dừng lại một chút ở chậu lan trắng bên bệ cửa sổ.

“Trang trí có phần thanh đạm nhỉ.”

Ta ngồi xuống chiếc ghế thấp hơn, cúi đầu thỉnh an, giọng điệu bình ổn:

“Nương nương bận lòng, thần thiếp vô cùng sợ hãi.”

“Chỉ là thân thể thần thiếp không có gì đáng ngại, nhọc công nương nương đích thân đi một chuyến, thật sự tổn thọ thần thiếp.”

0%